Follow by Email

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Trả lại yêu thương...!!


Bao đêm em vẫn mong chờ, em không biết là mình đang chờ đợi một thứ gì...chờ đợi tình cảm từ phía anh đáp lại à, em biết chắc câu trả lời sẽ là không rồi. Thế mà, em vẫn cứ dai dẳng bám theo anh. Bám để cầu mong nhận được sự thương hại từ anh.
Nhưng rồi, một ngày em lại nhận ra rằng tình yêu em dành cho anh chưa thật sự lớn mạnh, chưa đủ làm cho anh yêu em. Em sẽ buông tay...Buông rơi bàn tay em chưa từng nắm dù chỉ một lần, buông rơi nụ cười của anh chỉ là em nhận được trong sự vô thức của mình...
Em sẽ buông rơi tất cả. Cho nó trở về với tự nhiên anh ạ, không cần phải kìm nén cảm xúc, không cần phải dối lòng, không cần phải đau, và em cũng không cần phải đến khi nhớ anh em lại suy nghĩ rất nhiều có nên gọi cho anh không.
Và giờ tất cả, đã trở về với quá khứ, đã trở về với ngày em lần đầu tiên gặp anh, đã trở về như hai con người xa lạ giữa dòng đời cứ ngỡ như yên bình này.
Em trả anh về với vị trí của ngày xưa, em trao trả lại anh sự bình yên, em trao trả lại những gì thuộc về anh, để em biết rằng mai này sẽ có một người con gái khác được bước vào trái tim anh, trao cho anh hạnh phúc của tình yêu, trao cho anh sự yêu thương, quan tâm, lo lắng mà em chẳng bao giờ có cơ hội để làm những điều ấy.
Em, như một du mục, lang thang khắp chốn, chỉ mong có được sự bình yên, chỉ mong có được một hạnh phục vẹn trọn. Chỉ mong có tất cả những thứ mà xưa nay em thiếu thốn. Và em lại tham lam, lại ngộ nhận, cứ tưởng xung quanh mình là yêu thương. Nên trái tim em vô tình trao cho Người!
Thỉnh thoảng, trong giấc mơ vẫn thấy anh hiện về với một vòng tay ấm áp, với những cử chỉ yêu thương. Em cứ muốn chìm đắm vào giấc mơ ấy mãi. Chỉ muốn đi theo tiếng gọi của yêu đương, đi theo những bước chân mà trong vô thức em đang hoang tưởng. Nhưng nào đâu phải, em cố tình như một kẻ mộng du, như một kẻ hoang tưởng chỉ đợi chờ tình yêu của anh. Và cứ mãi hy vọng như một đứa trẻ con, cứ ngỡ điều gì cũng có thể xảy ra. Nên cứ mãi hy vọng, cứ mãi tưởng tượng. Khi tỉnh giấc, em chợt nhận ra mình đã qua lứa tuổi ấy.
Thầm mong giờ đây anh sẽ được bình yên, sẽ được hạnh phúc với những gì anh chọn. Hạnh phúc dưới một mái nhà đơn sơ, cùng người phụ nữ mang đến yêu thương cho anh vượt qua bao sóng gió của cuộc đời. Sẽ mang đến cho anh nụ cười, mang đến niềm tin vào ngày mai, mang đến cho anh nhiều mơ ước.
Và em cứ mãi như cánh chim, cứ bay về nơi phương trời nào bình yên. Bay mãi sẽ tìm được vùng đất yên bình anh à. Rồi cơn bão đến, em sẽ lại đi, lại bay đi tìm một vùng đất khác...Cơn bão sẽ qua, kéo theo cơn bão lòng của em. Rồi ngày mai, trời lại sẽ có những quầng hào quang sáng chói báo hiệu cho một ngày mới đang lên.
Tình yêu đã cho đi, thì không bao giờ em mong nhận lại. Em không cần sự bố thí, hay lòng thương hại. Nên anh đừng thương hại em anh nhé!


Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Lờ lửng giây phút riêng...!!





Một chiều nào đó rất rất mỏng, cà phê không đắng, gió không đầy
Tháng Tư ngúng nguẩy hờn dỗi, mưa chưa tới, nắng đã về ờ ỡm. Nó làm tôi choáng váng như khi gặp lại đứa trẻ trong mình, quay cuồng giữa những ước mơ dung dị, trong veo nhất. Đôi khi mơ hồ giống cảm giác ôm đồm mọi ham muốn tuyệt đối của ngày 20.
Hồi đó, những tình khúc của Trịnh dù buồn, dù nồng nàn, chết chóc thì mình vẫn thấy đẹp, vẫn mơ cho mình một tình yêu nhỏ của đời mình. Nhưng càng ngày, khi bước qua cái tuổi lưng chừng, mình thấy tình yêu như một cái chợ trời. Có những người khi đi bên cạnh nhau, lại thấy chán ngắt - giống như ly nước tràn đầy, chẳng buồn uống để tình yêu cứ rích rích ra đi, chầm chậm từng giọt một. Có những người yêu nhau mà lại xa nhau, khi buồn, chẳng thể cho một cái bao tay, yêu mà vẫn cô đơn, vẫn buồn miên miết, yêu làm gì? Có những thứ tình yêu tạm bợ, người ta thay người tình như thay một chiếc áo, không tiếc rẻ, không nhớ thương. Lại có những thứ tình yêu rất kì lạ, yêu như rồi những ngày sau ta sẽ thứ tha.
Có lẽ, mình bắt đầu với mỏi mệt, những ơ hờ và chật vật với cuộc sống thường ngày. Muốn kiếm tìm cho mình một chốn bình yên bên ai đó. Để thả trôi mình, cho phép con tim loạn nhịp, cho phép mình làm những điều chưa từng, muốn thở ra một lối đi riêng, đóng lại lối mòn cũ kĩ, những vừa mới bước đã lại vấp, chông chênh và gập ghềnh.
Ta cũng muốn có một người để nhớ, để thương dù có ra sao ngày sau. Một bàn tay để nắm những khi trống rỗng trong tâm hồn. Mong ai đó ôm mình một cái nhẹ nhàng trước khi đi ngủ và sau khi thức giấc một cái ôm đủ nồng nàn. Một ai chỉ cần ngồi lặng lẽ bên mình những khi buồn, rồi lặng lẽ chở mình đi rong ruổi mọi nẻo đường trong im lặng. Thích những tin nhắn vu vơ trong đêm khuya. Thích ai đó bất chợt gõ cửa phòng ta, và ôm ta một cái thật chặt đến điếng cả người. Mong
Những hình như người của riêng ta vẫn còn đâu đó xa xôi, rất xa xôi…!!
Cũng yêu đương nồng nàn, cũng dành những gì gọi là cháy bỏng nhất có thể, cũng quan tâm, lo lắng, cũng ngọt ngào, dịu nhẹ đúng nghĩa của hai người yêu nhau, nhưng hóa ra mọi thứ chỉ có thể là sách vở, đam mê nhất thời, tạm bợ chỉ tạm bợ mà thôi. Buồn, ta lại buồn, buồn cho chính mình, buồn nhiều nỗi!
Ta biết mình lắm lúc vẫn còn những giấc mơ hoang. Tận sâu đáy lòng vẫn loang lổ bao điều, tì hằn trong tâm vẫn còn đó bao nỗi, và nơi con tim vẫn chằng chịt những vết thương.
Một lần đau, một lần hụt hẫng, một lẫn vỡ vụng niềm tin, ta biết thật khó để gầy dựng lại mọi thứ như thuở ban đầu, nhưng thực tâm vẫn muốn xâu chuỗi, góp nhặt lại những mảnh vỡ dù li ti, nhỏ nhặt nhất để biết mong chờ, yêu thương thật sự là như thế nào. Ta chỉ cần họ yêu thương mình thật lòng, nhớ mong đúng như những gì đang khắc khoải, đợi chờ đúng với những gì đang suy tư và sẽ nhoẻn một nụ cười thật ấm áp khi ta bên cạnh, chỉ vậy thôi thế mà khó quá không biết.
Bởi yêu thương với ta sao xa vời…!!