Follow by Email

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Hờn dỗi tháng Năm...!!


Tháng Năm - tháng của những cơn mưa rơi theo màu phượng vĩ. Tháng của mài tím biếc đượm màu nghiêng ngả trong nắng ở vài góc phố thân quen. Những cây chò nâu vun vút, hứng nắng hứng gió và có lẽ hứng cả những lãng mạn bay bổng của những đứa trẻ cứ ngỡ đã mang tâm hồn người lớn. Tháng Năm về, những tán chò nâu xào xạc, những hoa chò nâu xoay tròn và con đường rụng đầy chò nâu.
Tôi nhớ những yêu thương vụng dại mà tưởng rằng lớn lao, những lãng mạn bay bổng của đứa trẻ cứ ngỡ đã mang tâm hồn người lớn. Một chút yêu thương, để ta nhớ lại những gì mà mình đã gìn giữ, trong trái tim. Để ta xem ngọn lửa yêu thương của ta có còn cháy, hay đã lạnh từ lâu lắm rồi. Ta sẽ cảm nhận, và ta sẽ lại khóc... Một chút thôi...
Tháng Năm về... Đồng nghĩa với việc những cơn gió nóng hổi sẽ ập vào đôi mắt, mang theo những vụng dại, và đánh thức trái tim đang khao khát yêu thương đã ngủ... Cái tôi trong ta cũng trở dậy theo bản năng, và lại mơ theo giấc nồng của gió, trong giấc mơ ấy có người, người ạ...
Với giấc mơ mang màu không tên, một góc nào đó của riêng mình nhỏ bé, chật chội nhưng chỉ là của mình mà thôi. Để mối buối sáng ta thức giấc văng vẳng bên tai lời ai đó đang thì thầm. Những buổi chiều tất tả đi làm về với những lo toan. Khi mệt mỏi ta vẫn có ai đó bên cạnh dù rằng trái tim người không dành cho ta xíu nào, nhưng ta vẫn được an lòng khi người bên cạnh.
Ngột ngạt, chết đuối giữa những lời vỗ về. Ta lại muốn được mơ về giấc mơ chật chội đó. Sao yêu thương lại đắng lòng với ta đến vậy…!!
Tháng Năm lạnh giá, những cơn mưa đầu mùa đổ ầm ập xuống không kịp tránh, và lúc đó người ta chỉ cần cái nắm tay là đủ…

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Cho tôi một lần được yêu...!!


Chẳng bao giờ em ước một điều gì đó quá hoàn hảo. Đây đâu phải lần đầu tiên em bị lãng quên giữa bộn bề đời người, vậy mà em vẫn chưa học được cách để quen, để thôi dặn con tim đừng cố đi hoang. Khi mà bản thân em phải biết khiếm khuyết đi một chút ít, phải chênh vênh, phải thiếu hụt…
Chẳng mơ ước một cuộc sống xa vời, chỉ cần bên em có một ai đó để yêu thương, để em biết rằng cuộc đời này vẫn dành cho em một chút ít yêu thương. Chẳng hy vọng gì anh sẽ thật lòng mãi bên em, chỉ xin nép vào trái tim anh một chút như một tán lá nhỏ che chắn cho con chim run rẩy là em. Tự nhủ với lòng: âu đó cũng là một trong những mối nhân duyên nơi trần thế, nơi mà em không thể sống mà không có một người để em yêu thương và nhung nhớ.
Ước gì hơn những lần gặp nhau vội vã, nhung nhớ trong tâm tưởng khiến em muốn rơi nước mắt. Chỉ cần anh siết nhẹ tay em thôi là cả thế giới này sẽ có một cơn mưa trong những ngày nắng bỏng đến vô cùng.
Em xin người cứ gian dối để em ngỡ mình được yêu, dù yêu thương đó bị khuyết đi rất nhiều. Dù biết em chẳng là gì giữa những mưu sinh xô bồ bên cạnh cuộc sống của người. Em không đòi hỏi phải là gì, là ai và quan trọng trong cuộc sống chật chội của người. Em chưa dám mơ mình sẽ nhận được yêu thương dù mưa nắng cuộc đời vẫn cứ đứng đó chờ.
Hằng đêm em vẫn online chỉ để nhìn thấy đèn anh sáng biết rằng anh vẫn ở đằng sau lớp sương màng hình vi tính xa muôn trùng kia, dù rằng không biết liệu bên cạnh người đã có cô gái nào khác. Đôi lúc chỉ mong anh gởi đến em một dòng tin nhắn bất chợt chẳng vì lý do gì, chắc lúc đó em vừa cầm điện thoại vừa cười rạng rỡ. Chẳng mong anh nhớ em đền da diết, chỉ bất chợt lúc nào đó ngồi lại anh bỗng chốc nhớ đến em một tí xíu cũng đủ lắm rồi người à!
Em chỉ mơ ước một cuộc sống giản đơn, không mong giàu có, chỉ mong sự yêu thương và trao đi yêu thương cho một ai đó. Hằng ngày, đi làm về còn tất bật chăm lo cho ai đó, được giận hờn, được cười rạng rỡ. Đôi lúc lại yếu đuối khóc nức nở có ai đó dỗ dành, những khi buồn không nói gì thì người lại ngồi bên cạnh em một cách nhẫn nại,…
Chỉ cần một chút yêu thương với ai đó thôi cũng đủ để người ta làm thế mà, phải không người? Có khó khăn gì đâu mà sao em vẫn chẳng thể tìm được người nào đó giống vậy.
Đằng sau sự lạnh lùng ở khuôn mặt là một trái tim đầy khao khát yêu thương. Nhưng vẫn là điều xa vời vợi…