Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Đừng hỏi...!!

Đừng hỏi vì sao ta yêu người.
Đã từ rất lâu rồi trái tim ta không biết cảm giác của sự rung động hay cái cách lỗi nhịp của con tim
Đứa con gái khô cằm như em rất khó yêu, để dành tình cảm cho một ai đó thì phải có gì đó ấn tượng. Đừng hỏi vì sao ta yêu người, cái tình yêu mơ hồ. Tình cảm dành cho người một cách lặng lẽ, thường lắng nhìn một cách lén lút những tiếng thở mệt mỏi, cái cười sảng khoái, và cả cách anh hay say xỉn khi trở về nhà.
Đừng hỏi đó có phải là tình yêu không nhé!
Đơn giản em chỉ cần vô tình anh cười và nhìn em bất chợt, để em thấy còn có chút niềm vui len lỏi.
Đừng vội hỏi gì con tim hay cảm xúc của em lúc này nhé!!

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

TRĂNG ƯỚT…





Đêm nay trăng rơi nghiêng.  Đưa tay chạm vào kí ức xưa cũ, lặng lẽ tôi quên những nỗi buồn. So vai lại để nhắc mình đừng nhớ. Kĩ niệm vỡ òa trong câu ca loang lỗ - “Đừng gọi tên nhau”. Đưa tay chạm vào  những điều ngủ sâu. Đừng khóc nhé, dù nỗi đau còn nhức. Em nhớ. Giấc mơ kia tình không còn là thực. Em đừng đi tìm nữa. Vốn dĩ chúng ta không nhớ những ngày tháng mà nhớ những khoảnh khắc được hằn in. Chỉ là tôi tự dày vò mình , cũng tàn nhẫn như cái cách tôi buộc mình phải quên ai đó trong cuộc đời mênh mông này. 3 năm. Mọi thứ đã khác xưa quá nhiều! Tôi thấy xót xa.Tôi ngỡ ngàng vẫn là tôi cũ mục.
Trăng muôn đời là trăng. Hỏi bao nhiêu tuổi trăng già?? Mùa thu về cơn mưa Ngâu còn nhức… Ơ hờ đi tôi để lãng quên cho mình được lãng du…
P/s: Viết cho mùa Ngâu lại về. Để ta được quên đi những gì đáng quên…!!!

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Hờn dỗi tháng Năm...!!


Tháng Năm - tháng của những cơn mưa rơi theo màu phượng vĩ. Tháng của mài tím biếc đượm màu nghiêng ngả trong nắng ở vài góc phố thân quen. Những cây chò nâu vun vút, hứng nắng hứng gió và có lẽ hứng cả những lãng mạn bay bổng của những đứa trẻ cứ ngỡ đã mang tâm hồn người lớn. Tháng Năm về, những tán chò nâu xào xạc, những hoa chò nâu xoay tròn và con đường rụng đầy chò nâu.
Tôi nhớ những yêu thương vụng dại mà tưởng rằng lớn lao, những lãng mạn bay bổng của đứa trẻ cứ ngỡ đã mang tâm hồn người lớn. Một chút yêu thương, để ta nhớ lại những gì mà mình đã gìn giữ, trong trái tim. Để ta xem ngọn lửa yêu thương của ta có còn cháy, hay đã lạnh từ lâu lắm rồi. Ta sẽ cảm nhận, và ta sẽ lại khóc... Một chút thôi...
Tháng Năm về... Đồng nghĩa với việc những cơn gió nóng hổi sẽ ập vào đôi mắt, mang theo những vụng dại, và đánh thức trái tim đang khao khát yêu thương đã ngủ... Cái tôi trong ta cũng trở dậy theo bản năng, và lại mơ theo giấc nồng của gió, trong giấc mơ ấy có người, người ạ...
Với giấc mơ mang màu không tên, một góc nào đó của riêng mình nhỏ bé, chật chội nhưng chỉ là của mình mà thôi. Để mối buối sáng ta thức giấc văng vẳng bên tai lời ai đó đang thì thầm. Những buổi chiều tất tả đi làm về với những lo toan. Khi mệt mỏi ta vẫn có ai đó bên cạnh dù rằng trái tim người không dành cho ta xíu nào, nhưng ta vẫn được an lòng khi người bên cạnh.
Ngột ngạt, chết đuối giữa những lời vỗ về. Ta lại muốn được mơ về giấc mơ chật chội đó. Sao yêu thương lại đắng lòng với ta đến vậy…!!
Tháng Năm lạnh giá, những cơn mưa đầu mùa đổ ầm ập xuống không kịp tránh, và lúc đó người ta chỉ cần cái nắm tay là đủ…

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Cho tôi một lần được yêu...!!


Chẳng bao giờ em ước một điều gì đó quá hoàn hảo. Đây đâu phải lần đầu tiên em bị lãng quên giữa bộn bề đời người, vậy mà em vẫn chưa học được cách để quen, để thôi dặn con tim đừng cố đi hoang. Khi mà bản thân em phải biết khiếm khuyết đi một chút ít, phải chênh vênh, phải thiếu hụt…
Chẳng mơ ước một cuộc sống xa vời, chỉ cần bên em có một ai đó để yêu thương, để em biết rằng cuộc đời này vẫn dành cho em một chút ít yêu thương. Chẳng hy vọng gì anh sẽ thật lòng mãi bên em, chỉ xin nép vào trái tim anh một chút như một tán lá nhỏ che chắn cho con chim run rẩy là em. Tự nhủ với lòng: âu đó cũng là một trong những mối nhân duyên nơi trần thế, nơi mà em không thể sống mà không có một người để em yêu thương và nhung nhớ.
Ước gì hơn những lần gặp nhau vội vã, nhung nhớ trong tâm tưởng khiến em muốn rơi nước mắt. Chỉ cần anh siết nhẹ tay em thôi là cả thế giới này sẽ có một cơn mưa trong những ngày nắng bỏng đến vô cùng.
Em xin người cứ gian dối để em ngỡ mình được yêu, dù yêu thương đó bị khuyết đi rất nhiều. Dù biết em chẳng là gì giữa những mưu sinh xô bồ bên cạnh cuộc sống của người. Em không đòi hỏi phải là gì, là ai và quan trọng trong cuộc sống chật chội của người. Em chưa dám mơ mình sẽ nhận được yêu thương dù mưa nắng cuộc đời vẫn cứ đứng đó chờ.
Hằng đêm em vẫn online chỉ để nhìn thấy đèn anh sáng biết rằng anh vẫn ở đằng sau lớp sương màng hình vi tính xa muôn trùng kia, dù rằng không biết liệu bên cạnh người đã có cô gái nào khác. Đôi lúc chỉ mong anh gởi đến em một dòng tin nhắn bất chợt chẳng vì lý do gì, chắc lúc đó em vừa cầm điện thoại vừa cười rạng rỡ. Chẳng mong anh nhớ em đền da diết, chỉ bất chợt lúc nào đó ngồi lại anh bỗng chốc nhớ đến em một tí xíu cũng đủ lắm rồi người à!
Em chỉ mơ ước một cuộc sống giản đơn, không mong giàu có, chỉ mong sự yêu thương và trao đi yêu thương cho một ai đó. Hằng ngày, đi làm về còn tất bật chăm lo cho ai đó, được giận hờn, được cười rạng rỡ. Đôi lúc lại yếu đuối khóc nức nở có ai đó dỗ dành, những khi buồn không nói gì thì người lại ngồi bên cạnh em một cách nhẫn nại,…
Chỉ cần một chút yêu thương với ai đó thôi cũng đủ để người ta làm thế mà, phải không người? Có khó khăn gì đâu mà sao em vẫn chẳng thể tìm được người nào đó giống vậy.
Đằng sau sự lạnh lùng ở khuôn mặt là một trái tim đầy khao khát yêu thương. Nhưng vẫn là điều xa vời vợi…
  

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Trả lại yêu thương...!!


Bao đêm em vẫn mong chờ, em không biết là mình đang chờ đợi một thứ gì...chờ đợi tình cảm từ phía anh đáp lại à, em biết chắc câu trả lời sẽ là không rồi. Thế mà, em vẫn cứ dai dẳng bám theo anh. Bám để cầu mong nhận được sự thương hại từ anh.
Nhưng rồi, một ngày em lại nhận ra rằng tình yêu em dành cho anh chưa thật sự lớn mạnh, chưa đủ làm cho anh yêu em. Em sẽ buông tay...Buông rơi bàn tay em chưa từng nắm dù chỉ một lần, buông rơi nụ cười của anh chỉ là em nhận được trong sự vô thức của mình...
Em sẽ buông rơi tất cả. Cho nó trở về với tự nhiên anh ạ, không cần phải kìm nén cảm xúc, không cần phải dối lòng, không cần phải đau, và em cũng không cần phải đến khi nhớ anh em lại suy nghĩ rất nhiều có nên gọi cho anh không.
Và giờ tất cả, đã trở về với quá khứ, đã trở về với ngày em lần đầu tiên gặp anh, đã trở về như hai con người xa lạ giữa dòng đời cứ ngỡ như yên bình này.
Em trả anh về với vị trí của ngày xưa, em trao trả lại anh sự bình yên, em trao trả lại những gì thuộc về anh, để em biết rằng mai này sẽ có một người con gái khác được bước vào trái tim anh, trao cho anh hạnh phúc của tình yêu, trao cho anh sự yêu thương, quan tâm, lo lắng mà em chẳng bao giờ có cơ hội để làm những điều ấy.
Em, như một du mục, lang thang khắp chốn, chỉ mong có được sự bình yên, chỉ mong có được một hạnh phục vẹn trọn. Chỉ mong có tất cả những thứ mà xưa nay em thiếu thốn. Và em lại tham lam, lại ngộ nhận, cứ tưởng xung quanh mình là yêu thương. Nên trái tim em vô tình trao cho Người!
Thỉnh thoảng, trong giấc mơ vẫn thấy anh hiện về với một vòng tay ấm áp, với những cử chỉ yêu thương. Em cứ muốn chìm đắm vào giấc mơ ấy mãi. Chỉ muốn đi theo tiếng gọi của yêu đương, đi theo những bước chân mà trong vô thức em đang hoang tưởng. Nhưng nào đâu phải, em cố tình như một kẻ mộng du, như một kẻ hoang tưởng chỉ đợi chờ tình yêu của anh. Và cứ mãi hy vọng như một đứa trẻ con, cứ ngỡ điều gì cũng có thể xảy ra. Nên cứ mãi hy vọng, cứ mãi tưởng tượng. Khi tỉnh giấc, em chợt nhận ra mình đã qua lứa tuổi ấy.
Thầm mong giờ đây anh sẽ được bình yên, sẽ được hạnh phúc với những gì anh chọn. Hạnh phúc dưới một mái nhà đơn sơ, cùng người phụ nữ mang đến yêu thương cho anh vượt qua bao sóng gió của cuộc đời. Sẽ mang đến cho anh nụ cười, mang đến niềm tin vào ngày mai, mang đến cho anh nhiều mơ ước.
Và em cứ mãi như cánh chim, cứ bay về nơi phương trời nào bình yên. Bay mãi sẽ tìm được vùng đất yên bình anh à. Rồi cơn bão đến, em sẽ lại đi, lại bay đi tìm một vùng đất khác...Cơn bão sẽ qua, kéo theo cơn bão lòng của em. Rồi ngày mai, trời lại sẽ có những quầng hào quang sáng chói báo hiệu cho một ngày mới đang lên.
Tình yêu đã cho đi, thì không bao giờ em mong nhận lại. Em không cần sự bố thí, hay lòng thương hại. Nên anh đừng thương hại em anh nhé!


Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Lờ lửng giây phút riêng...!!





Một chiều nào đó rất rất mỏng, cà phê không đắng, gió không đầy
Tháng Tư ngúng nguẩy hờn dỗi, mưa chưa tới, nắng đã về ờ ỡm. Nó làm tôi choáng váng như khi gặp lại đứa trẻ trong mình, quay cuồng giữa những ước mơ dung dị, trong veo nhất. Đôi khi mơ hồ giống cảm giác ôm đồm mọi ham muốn tuyệt đối của ngày 20.
Hồi đó, những tình khúc của Trịnh dù buồn, dù nồng nàn, chết chóc thì mình vẫn thấy đẹp, vẫn mơ cho mình một tình yêu nhỏ của đời mình. Nhưng càng ngày, khi bước qua cái tuổi lưng chừng, mình thấy tình yêu như một cái chợ trời. Có những người khi đi bên cạnh nhau, lại thấy chán ngắt - giống như ly nước tràn đầy, chẳng buồn uống để tình yêu cứ rích rích ra đi, chầm chậm từng giọt một. Có những người yêu nhau mà lại xa nhau, khi buồn, chẳng thể cho một cái bao tay, yêu mà vẫn cô đơn, vẫn buồn miên miết, yêu làm gì? Có những thứ tình yêu tạm bợ, người ta thay người tình như thay một chiếc áo, không tiếc rẻ, không nhớ thương. Lại có những thứ tình yêu rất kì lạ, yêu như rồi những ngày sau ta sẽ thứ tha.
Có lẽ, mình bắt đầu với mỏi mệt, những ơ hờ và chật vật với cuộc sống thường ngày. Muốn kiếm tìm cho mình một chốn bình yên bên ai đó. Để thả trôi mình, cho phép con tim loạn nhịp, cho phép mình làm những điều chưa từng, muốn thở ra một lối đi riêng, đóng lại lối mòn cũ kĩ, những vừa mới bước đã lại vấp, chông chênh và gập ghềnh.
Ta cũng muốn có một người để nhớ, để thương dù có ra sao ngày sau. Một bàn tay để nắm những khi trống rỗng trong tâm hồn. Mong ai đó ôm mình một cái nhẹ nhàng trước khi đi ngủ và sau khi thức giấc một cái ôm đủ nồng nàn. Một ai chỉ cần ngồi lặng lẽ bên mình những khi buồn, rồi lặng lẽ chở mình đi rong ruổi mọi nẻo đường trong im lặng. Thích những tin nhắn vu vơ trong đêm khuya. Thích ai đó bất chợt gõ cửa phòng ta, và ôm ta một cái thật chặt đến điếng cả người. Mong
Những hình như người của riêng ta vẫn còn đâu đó xa xôi, rất xa xôi…!!
Cũng yêu đương nồng nàn, cũng dành những gì gọi là cháy bỏng nhất có thể, cũng quan tâm, lo lắng, cũng ngọt ngào, dịu nhẹ đúng nghĩa của hai người yêu nhau, nhưng hóa ra mọi thứ chỉ có thể là sách vở, đam mê nhất thời, tạm bợ chỉ tạm bợ mà thôi. Buồn, ta lại buồn, buồn cho chính mình, buồn nhiều nỗi!
Ta biết mình lắm lúc vẫn còn những giấc mơ hoang. Tận sâu đáy lòng vẫn loang lổ bao điều, tì hằn trong tâm vẫn còn đó bao nỗi, và nơi con tim vẫn chằng chịt những vết thương.
Một lần đau, một lần hụt hẫng, một lẫn vỡ vụng niềm tin, ta biết thật khó để gầy dựng lại mọi thứ như thuở ban đầu, nhưng thực tâm vẫn muốn xâu chuỗi, góp nhặt lại những mảnh vỡ dù li ti, nhỏ nhặt nhất để biết mong chờ, yêu thương thật sự là như thế nào. Ta chỉ cần họ yêu thương mình thật lòng, nhớ mong đúng như những gì đang khắc khoải, đợi chờ đúng với những gì đang suy tư và sẽ nhoẻn một nụ cười thật ấm áp khi ta bên cạnh, chỉ vậy thôi thế mà khó quá không biết.
Bởi yêu thương với ta sao xa vời…!!

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Lòng mình còn rộng...


Có những ngày thương vắng trông ta xác xơ đến tội nghiệp. Có cơn đêm và những ánh nhìn cứ mãi ám ảnh, đôi khi muốn dụi hết tất cả vào một bao rác, chỉ để quên, chỉ để tránh. Cuối cùng vẫn mình sai, sai vì bướng bỉnh và cố chấp. Mình vẫn thích cà phê, thích đi lang thang ở những chốn vùng ven. Thích ngồi một mình nhìn dòng người tấp nập, bon chen.
Có người nói mình mãi: "tính cách làm nên số phận của mỗi người". Uhm, mình bướng thật, cứ thích cái gì cũng phải rạch ròi và thật rõ ràng. Để rồi tự mình làm mình tổn thương mình. Nhưng vẫn cố chấp thế. Điên hay bệnh nặng quá? Đa mang hoài những ám ảnh quá khứ, nó cứ bắt mình lần mò mãi để tìm kiếm chốn yên lành. Thế nhưng chưa bao giờ đời sống mỉm cười với ngày bình. Mình vẫn thường nói "ước mơ đôi khi giản đơn quá nó lại khó thực hiện".
Tôi không đủ can đảm để nói mình là người hạnh phúc. Cũng không đủ dũng cảm để nói mình chưa từng chạm đến nỗi đau. Nhưng có một điều tôi muốn chắc chắn, tôi không phải là một đứa chỉ biết sống với quá khứ. Với tôi, ngày tháng trôi đi, nỗi buồn cũng theo đó mà mờ nhạt dần. Tôi đã phải cố rất nhiều để không phải vướng bận bất cứ điều gì cũ kĩ. 
Thật ra, tôi không phải là một đứa nói được làm được. Những điều tôi nói ra, đôi lúc lại là vũ khí giết chết chính trái tim nhỏ bé của mình sau này. Có ai sống được mà chưa từng ngoảnh mặt nhìn về quá khứ. Năm tháng đã mang lại nhiều hơn sự già nua và những trải nghiệm.
Thời gian nhiều khi mơ hồ, mà cũng thật thà như dòng tóc trôi đuổi theo sự đợi chờ.
Tuổi trẻ mà, tự quẩn quanh nhàn rỗi, chẳng thể mang lại thảnh thơi nào. Trở đi trở lại nghĩ suy cũ kỹ khiến nhàm chán lênh lóang, nuôi nấng cổ hủ như niềm an ủi rằng còn rất xưa đấy thôi. 
Bao lần rồi, ta vẫn là kẻ cô đơn trong mọi việc, có gì đâu phải nghĩ suy để rã rời. Sẽ không có bờ vài nào để tựa những lúc chông chênh, sẽ không có bàn tay nào nắm bàn tay mình trong những ngày lạnh vắng… Lặng lẽ một con người trong số phận cô đơn mà ai hiểu nỗi cô đơn của người cô đơn nó mênh mang như thế nào. Và phải cười nhiều thêm nhé Tôi…!!
P/S: Tự nhiên cũng thèm được nũng nịu, hờn dỗi với ai đó…!!!