Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc quot;giôngquot;. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc quot;giôngquot;. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Khi người ta quên...!!



Hình
như lâu rồi anh chưa dành cho em một lời nói nào? Cũng có thể khoảng cách địa
lý quá lớn, cái khoảng không vô hình mà em mãi đi tìm sự lý giải. Trái tim anh
không dành riêng cho em, đúng, em hiểu, rất hiểu điều đó…


Rồi
tròn chẵn một năm anh à! Ngày mà anh bảo em hãy từ bỏ đi, chúng ta mãi không thể
đi chung một con đường, chúng ta quá khác biệt. Anh và em, còn có thể chênh
nhau một chặng đường sinh ra, lớn lên, môi trường sống hoàn toàn khác biệt nhau
quá lớn.



lẽ anh chẳng để ý ngày tháng thế nào đâu nhỉ. Với em nó hoàn toàn khác anh à,
thời gian gắn với em kĩ niệm để rồi… Ngày tháng cứ treo lủng lẳng trên đầu, mà
cứ ngỡ rằng mới hôm qua thôi.  Chân anh
đang đi hoang nơi nào đó ở rừng sâu, phố thị xa lạ nào đó, rồi anh sẽ về... Khi
nghĩ đến bước chân anh lặng thầm đi như vậy, lại dâng trong lòng nỗi nhớ, niềm
thương chất ngất. Cho em chút gì đó để sống và hi vọng, dù chẳng là gì nữa.


Nước
mắt không đủ để đong đầy mọi thứ em dành cho anh đâu. Vết thương bị cào xước
hôm qua còn âm ĩ, buốt nhưng em cứ ngỡ “anh là của em”. VLT, nụ cười hạnh phúc
ngập tràn, em lạc lối nơi chốn xa lạ. Anh quên tên em từ khi nào rồi, đừng nói gì nữa... Đau.


Em
đã nghĩ rằng, sẽ chẳng buông tay anh dù bên nhau cả hai đi theo hai thế giới
riêng, vì anh là người em yêu thương. Giá như em yêu anh ít đi để rồi không phải
khóc ngay cả khi cười.


 Lạnh. Giữa phố sá ồn ào, nực, người và người vậy
mà vẫn lạnh. Cứ ngỡ được ai đó vòng tay ôm từ đằng sau, chỉ là gió thoáng qua
mong manh, hững hờ. Chợt nhận ra rằng, tình yêu không thể cứ săn sóc, yêu
thương vô điều kiện sẽ ở bên. Sự ngu ngốc vẫn là yêu trong đợi chờ mòn mỏi…!!


Giữa
muôn nẻo ngã đường, không có con đường nào dành riêng cho em với nụ cười hạnh
phúc. Giữa muôn mặt người vừa lạ vừa quen nhưng lại chống chếnh sự cô đơn… và
chẳng ai thể hiểu.


Em
luôn thiếu một vòng ôm trọn vẹn. Bức tranh em vẽ mãi khuyết một chỗ trống…


Ngày
mà em phải từ bỏ… (14/2)

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Thì quê..!!

Gần một năm tôi xa miền
quê nghèo khó để đi tìm cho mình một chút hi vọng ở một cuộc đời mới, đi tìm
cái ước mơ nhen nhóm ở trong đầu. Nhưng quê vẫn rộng mở đón tôi vào lòng, vẫn
cánh đồng lúa với mạ xanh non mởn, mùi bùn tanh tanh vẫn cánh cò chiên chao, vẫn
tiếng chim ríu rít sau hè. Mùi khói len lõi làm sóng mũi cay cay.


Tiếng quê rặc chất quê
mùa. Nụ cười hiền chân chất luôn ở trên môi. Trẻ con lấm lem bùn đất, lếch thếch
đang nao nức với không khí Tết đến gần. Lưa thưa có vài ngôi nhà mới, vài thành
viên mới ở cái xóm quê lụp xụp.


Ngôi nhà của tôi vẫn chẳng
thay đổi gì, có khác chăng là rong rêu hoăn úa trên những bức tường. Lũ gà con
chim chíp cả ngày, tiếng heo ăng ắc kêu la chưa kịp ăn đã đến bữa. Những vẫn dụng
trong nhà cũ kỹ theo thời gian chưa kịp thay mới. Mọi thứ thiếu vắng bàn tay dọn
dẹp. Bàn tay má sai chạn theo ngày tháng, gần guốc và xanh xao, dáng chênh chao
với những suy tư hằn in trên khuôn mặt ba. Thằng em tất bật với những công việc
không tên nó thay thế tôi làm trong những ngày tôi vắng.


Tôi về với ngôi nhà bằng
sự ấm áp của vòng tay, nhưng lại lóng ngóng với những công việc lâu ngày không
làm. Chậu phong lan tôi lâu nay tôi không còn chăm đã trổ hoa với màu trắng,
tim tím rất đẹp.


Khung cảnh y hệt ngày
xưa. Nhưng tôi thì đã khác đi rất nhiều. Già đi rất nhiều rồi. Thời gian đã hằn
lên mọi thứ, cả tâm hồn lần thân xác. Xa dần cái quê mùa, lụm khụm bộ quần áo
nhầu nhĩ với bao bộn bề công việc ngoài đồng, trong nhà.


Trời quê đón tôi trong
cái tết mưa lâm thâm, rả rích, cái lạnh buốt co ro cái áo dày cộm.


Và tôi về quê với bao dằn
vặt, suy tư. Hi vọng rồi mọi thứ sẽ khác. Năm sau tôi về quê với sự đổi mới
hoàn toàn…!!

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Tự tình cùng thời gian.



­Một năm nửa lại trôi qua, soi
gương thấy ai đó cười với mình, và mình lại cười cười. Chẳng lẽ, bóng ma? Lại
cười vang khẩy khụa với chính mình. Cười cho một năm nữa trôi qua. Mừng. Thêm một
tuổi mới. Bao điều mới mẻ sẽ chờ mình ở phía trước (buồn, vui, đau khổ hay hạnh
phúc). Kệ. Mọi thứ rồi cũng sẽ phải kết thúc một kiếp người, cũng chẳng mang đi
theo được tất cả.


Tranh thủ viết vài dòng, khi mà
còn vài giờ nữa là chuyển sang năm. Cũng có thể gọi là đánh dấu, vì lâu rồi câu
chữ trôi theo sự chai sạn của tâm hồn. Chơi vơi. Biết bao sự đổi thay rồi lại
quay về với sự trống rỗng ở trong lòng như vốn dĩ nó đã ngự trị.


Lần này tôi tự cho phép mình ngồi
lâu bên vị đắng của ly cà – phê, cảm thấy cần thời gian để nhìn lại và chuẩn bị
mọi thứ. 8 tháng, với bao điều cần để tự ngắm nghía lại chính cuộc đời của bản
thân đã để lãng phí một năm của đời mình. Chẳng hiểu cuộc đời sẽ tròn méo thế
nào, chỉ thấy sao cứ mãi chạy mãi với thời gian, và nhặt nhạnh những tâm trạng
vẩn vơ, cứ mãi hoài vọng điều cũ đã qua.


Không biết chính mình đang mong
ngóng điều gì. Trong cuộc đời này, phải nói rằng ai đó giết chết chính mình giỏi
nhất thì trong đó có mình. Có cái gọi là “buồn”, “ưu tư” như một vị bù nhìn, đứng
che lấp đi trái tim để nhìn mọi điều ở phía trước. Một ông chúa cai trị mảnh đất
nhỏ bé mang tên “vui”, để rồi chính bản thân lại mắc những sai lầm, thỉnh thoảng
lại hằn cho mình một vết xước. Thực tại và quá khứ cứ để xen lẫn rồi hoài nghi.
Cứ thế hay gây tổn thương cho những người cung quanh và mình, luôn bắt cái đầu
nhỏ bé lúc nào cũng phải nghĩ suy hơn là sự thảnh thơi. Rồi lại thấy chênh chao
với mớ cảm xúc vụn vặt.


Bao lần ngồi lại tự suy ngẫm về
mình, thực sự rất sợ. Một diễn viên kịch không chuyên cứ phải diễn đi diễn lại
một vai diễn trên sân khấu cuộc đời này. Để đêm về, tự thoát ra vai diễn, ngỡ
ngàng, hoảng sợ. Đã có bao chọn lựa cho chính cuộc đời mình, và đã sai. Tự chịu
tránh nhiệm với bản thân, tự quyết định số phận, con đường cứ mãi thay đổi chẳng
chịu theo từng bước chân đã định. Là gì đây, nếu cứ mãi là sai?


Tại sao lại ưu đãi cho tôi quá
nhiều tình cảm. Để rồi tôi quen với sự vay ở tình cảm, mà quên rằng cũng cần phải
trả, những thứ đó trả vay một cách sòng phẳng ư? Thôi thì, đành nợ cuộc đời những
yêu thương và nợ những người đã cho mình lòng thành, một sự ghi nhớ. Dù rằng,
có trả cũng mãi là kẻ nợ, món nợ quá lớn. Dòng đời thì mãi trôi.


“Sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn
chảy đời suối…”Tự tin và tự ti cách nhau một khoảng không vô hình. Thật mà phán
xét con người dưới ánh mặt trời này, vì nó bị chói bởi ánh sáng trong suốt. Im
lặng là cách để học cách nhìn và lắng nghe!!


Một năm với tôi với sự đổi thay,
dù nhỏ nhoi. Biết dành cho bản thân điều mình yêu thích, rồi theo đuổi dù chẳng
là gì! Thấy mình sao thiếu hụt mọi thứ, sự tự tin, niềm vui, hoài vọng ở tuổi
trẻ… Đánh mất đi cũng khá nhiều…


Tự cho phép mình hy vọng ở phía
trước, chắc sẽ không hóa tượng khi mà trong lòng vẫn luôn khao khát bước đi.
Không chờ ánh sáng diệu kì ở phía đường chân trời nhưng mong mỏi mảnh áo ấm ở
mùa đông… Hãy cứ ngước nhìn và đi.


Thời gian đang tự tình lướt qua
thật khẽ…



Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

さよなら 大好きな人

Sayonara daisukina hito - さよなら 大好きな人


Tạm biệt người tôi yêu. Tạm biệt
người yêu. Người mà tôi vẫn yêu. Cho dù có hối tiếc rất nhiều. Cho dù là vô
cùng đau khổ. Dù anh đã không quay trở về nữa. Nhưng anh vẫn là người tôi yêu.
Tôi không thể quên bất cứ điều gì. Không thể vứt bỏ đi bất cứ thứ gì. Dù bản
thân tôi có buồn như thế. Nhưng tôi rất ghét sự mềm yếu và thương hại.


Tạm biệt người tôi yêu. Tạm biệt
người tôi yêu. Người mà tôi mãi yêu, mãi mãi là người tôi yêu. Giờ đây tôi
không khóc nữa. Xin tôi đừng khóc nữa, khi trái tim đã chia xa. Dù như vậy anh
vẫn là người tôi yêu. Để nói lời cuối cùng. Để nói đến cuối cùng rằng. Nước mắt
sẽ ngừng rơi. Chỉ còn nhớ đến khuôn mặt cười của nhau cuối cùng.


Tạm biệt người tôi yêu.


Tạm biệt người tôi yêu.


***


Tôi mượn bài hát tiếng Nhật này để
nói về tôi. Dù lời dịch tôi đã cố gắng chỉnh chu cho nó gần nghĩa tiếng Việt
nhưng vẫn không thể. Đành vậy!


***


Có những lúc ngôn ngữ trở nên bất
lực, chẳng đủ sức để mang đến đầy đủ mọi trạng thái, tâm trạng và diễn đạt như
thế nào để dễ hiểu. Có những lúc ngôn ngữ trở thành thứ vô thanh sắc.


Đôi khi em thấy mình giã cỗi trước
mọi thứ. Em không biết phải nói thể nào nữa, vì ngày này cách đây một năm, vì
điều gọi là “yêu anh” em bôn ba lặn lội… để rồi mọi người và anh cũng cho rằng
em luôn là đứa suy nghĩ nông nỗi. Và vô tình em trở là gánh nặng của người
khác. Em rắc rối và phiền phức…


***


Tôi cũng rất mong rằng, có những
điều và những thứ là của tôi, mong anh đừng có vứt bỏ nó quá nhanh. Đừng vội
xem nó là RÁC khi giờ đây bên anh có những gì mới mẻ, bình yêu và say đắm. Và
bên anh đã có cho mình một nụ cười rồi. Cầu mong anh mãi hạnh phúc như vậy! Không
mong anh nhớ đến, nhưng anh hãy xem như là những gì bình thường, quá đỗi bình
thường mà anh có.


30.11-  Hạnh phúc và bình yên!!


 






Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

Người bên lề...

Cô mệt mỏi, những đêm dài không ngủ, nằm nhìn tróng màn đêm xung quanh với dòng nước mắt chực trào. Vẫn giữ bản thân dậy sớm đúng giờ, đôi mắt có vẻ mờ mờ vì những đêm dài thao thức khóc lặng. Đôi lúc, cô tự hỏi bản thân mình sao lại yêu một người, dù người ấy chỉ là một giấc mơ. Trong giấc mơ có rõ hình hài, chẳng có nụ cười chỉ là những câm nín. Có thể là sai, có thể là đúng, và có thể chẳng là gì khi yêu ai đó trong mơ. Nhưng có ai sống bằng giấc mơ?


Những cơn mưa lần lượt vẫn đổ xuống mái hiên nhà, cuộc sống vẫn bộn bề, 24 tiếng. Và những đêm thức trắng…Giấc mơ còn quá dài cho những đêm không ru mình vào giấc ngủ, cảm giác yêu một người sao vẫn cứ ám ảnh đến từng hơi thở, trong chán ghét, đến căm hận bản thân chính mình. Bởi, cô chân thành với tình cảm mình trao, không hy vọng đón nhận điều gì nhưng đổi lại một sự thương hại. Người thuộc về thế giới khác của một người đàn bà chốn xa, không có sự tồn tại của một người con gái như cô.


Người và cô hai kẻ như hai đường ray xe lửa, cứ bước nhưng hai người theo hai miền thế giới riêng, bão giông riêng, và xa lạ đến lạnh lùng. Chỉ khác, cô biện hộ cho mình, tự vỗ về ở những đêm, cảm giác bí mật. Người mặc nhiên đứng nhìn từ xa, xem mọi diễn biến sẽ xảy ra bằng một tâm trạng lo lắng, có thể là thực sự và có thể là không. Người con gái trong cô vẫn cứ ngu ngốc lao vào vòng xoáy của điểm đen, không đòi hỏi, không dám quát tháo, không ghen tuông, chết liệm mọi cảm xúc chỉ chìm trong im lặng nuốt vào tận trong.


Cái ngu là thèm khát cảm giác yêu thương, khát thèm trong giây phút chóng vánh của sự ngọt ngào. Mặc kệ, cô vẫn lao vào điểm đen trong cuộc chơi tình cảm đầu đời mình như một con thiêu thân lao mình vào lửa, rồi thiêu rụi. Người vẫn những tham lam như bản năng của đàn ông, để lại ở cô một vệt xướt dài cào cấu, bỏng rát, cảm giác đau để nhận thấy mình ngu nhất trần đời.


Sẽ là nước mắt rơi đầy trên bờ má, giấu mình đi trong những cơn say, hay chăng là thuốc an thần để vật vã trong giấc ngủ để không cảm thấy đau. Người tự cho cô hy vọng, rồi bỗng một ngày có tiếng rơi, sót lại mảnh vỡ loang lỗ. Rồi còn là gì nữa? Là bất cần, là mất đi niềm tin vào người khác và cảm giác đắng tận cùng, là cơn mưa trong bão tự mình không mặc áo mưa, ướt dầm dề, hành hạ bản thân thật đau đớn, lạnh buốt chỉ để cảm giác như thế xua bớt nỗi đau đớn trong lòng.  


Thời gian, người xưa trở thành hình tượng mẫu mực nhất. Bước chân không đi về phía trước mà ngược dòng trở lại, đắm mình trong cảm giác ngọt ngào. Cô biết mình đang đi trên con đường lệch pha, ngược chiều, một con người của kẻ ngu ngốc, là tối tăm. Cô thấy mình tội lỗi khi chen chân vào cuộc tình đẹp của người, nhưng cô vẫn ngu dại chờ đợi anh với nhớ nhung, biết mình không có quyền hờn ghen. Người ta sẽ bảo cứng cỏi lên nào, dứt áo ra đi tạo cho mình một hạnh phúc mới, nơi con đường mới sẽ có một bàn tay. Nhưng cô đã mất đi mọi niềm tin, con đường đi bấy lâu đã tăm tối thì giờ lại lao nhanh vào tăm tối của kẻ độc hành.


Làm người tình trong yên lặng vay mượn, chờ đợi những phút giây lạc lối anh cần một người bên cạnh để vỗ về. Cô chấp nhận làm người yên lặng đi bên cạnh người như hàng trăm người đàn bà khác vẫn lặng thầm trong đêm lạnh không biết người tới. Đoạn cuối cho những người đứng trong đêm tối vẫn là đớn đau tự nhận lấy, lặng lẽ chấp nhận người không bao giờ thuộc về cô trọn vẹn.


Nhưng có khác gì đâu những con đường mang xám xịt của đêm đen, trong những chiều giông đợi chờ trong vô vọng. Hạnh phúc đôi khi bóp nghẹt lấy trái tim cô khi vòng tay người ôm cô xiết chặt, khi nụ hôn cô cuộn vào em để nghe vị ngọt của bờ môi, của sự lần tìm sự khao khát. Nhưng rồi hạnh phúc cũng tan đi thật nhanh với những đêm dài trống trãi đơn côi, từng giọt buồn rớt xuống mà đôi tay người đang bận lau khô nước mắt cho một bờ mi khác, khắc khoải và đợi chờ, kiếp yêu thương chung chạ, đau đớn nào màn sương khói đen vẫn ám ảnh  cô trong từng giấc ngủ chập chờn.


Cô e dè gồng mình đón nhận hy vọng le lói, nhưng bỗng vụt , sót lại thất vọng khổ đau. Cô cũng chẳng đủ can đảm cho mình hướng đi rực sáng để an ủi, bởi không ai có thể hiểu những ẩn khuất của người con gái đã từng đặt niềm tin ở tình cảm ban đầu trọn vẹn, trinh nguyên. Bởi cô biết cuộc tình này cũng mờ ảo, cũng lãng bảng những điều không thật, những đổi thay, những tráo trở như trò chơi ảo thuật.


Xin đừng cười, bởi những suy nghĩ lệch lạc như một người quẩn trí trong sương khói mà người thấy. Hãy để mặc, đi về con đường khói, nơi ấy cô không đặt niềm tin quá nhiều vào người, cũng không vẽ lên cho mình một mặt trời để soi sáng mọi ngõ ngách tối tăm. Chỉ biết nơi con đường khói ấy cô không hy vọng quá nhiều vào những yêu thương, cô đợi chờ người theo cách của những người đứng trong làn sương khói, nơi ấy bàn tay người có thể xiết chặt cô, có thể ôm lấy cô, có thể yêu thương cô tận cùng và buông tay cô ra nhẹ bẫng, sương khói luôn mong manh.


Người quay ngược lại tìm những kí ức mênh mang. Giữ riêng mình những khoảnh khắc đã đi qua trong cuộc đời. Kỷ niệm là những thước phim đẹp trong mọi kí ức của con người, hãy để thước phim ấy luôn tỏa sáng trong trái tim của quá khứ. Người không dám mở cánh cửa của lòng mình và người ngồi ôm ấp mãi bóng hình, người đợi chờ người xưa quay lại, đợi chờ lên xe hoa, trong cuộc sống gia đình.


Đến lúc phải buông tay. Nhắn gởi người xưa của người hãy quay về, bên cạnh vẫn có người đang khắc khoải mỏi mòn, hãy đón lấy cho mình hạnh phúc mĩ mãn.


Cô mãi vẫn là người tình đứng bên lề…


 





Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Ôm...

Phố có những ồn ào và lặng lẽ trong những khoảng khắc riêng mình. Và em cũng thế lúc dữ dội và lặng mình trong một vỏ bọc đầy vững chắc. Tự hỏi lấy lòng mình sao có những nỗi buồn vấn vương, em gạt sang một bên cho lòng nhẹ hẫng một chút nhưng nó vẫn vướng… Có biết rằng, không ngờ đôi lúc mệt như thế chỉ cần được một cái ôm nhẹ… cũng thấy nhẹ lòng.


Em quá dối bản thân! Em cũng là một đứa con gái cần lắm cái dịu dàng nhưng giờ đã biến mất. Thích được trao và nhận yêu thương. Có lúc em không yêu lấy chính mình thì còn có thể nào để chờ mong … Và không phải ai cũng nhận được yêu thương từ em.


Lúc này em cần lắm một cái ôm từ vòng tay của người. Đôi khi sự quan tâm nó không làm em thấy dịu nhẹ. Em cũng cần một câu nói yêu thương nhưng để làm gì khi có điều xa vời không như những gì em nghĩ. Thà em cuộn tròn lại để chôn giấu, lỡ có vụn vỡ em sẽ đau một mình. Với em lúc này một cái ôm như một liều thuốc an thần, em bớt đi cái tủi thân đang bủa lấy và cảm thấy được sự chở che, thông cảm, cái sợ hãi xua đi. Nhưng sao người ta dành cho nhau có vẻ tiết kiệm!!


Tại sao có những điều giản dị bình thường mà đôi khi cuộc sống thường ngày dành cho nhau bị lãng quên??? Em nhận ra mình là đứa con gái đầy khiếm khuyết… Lạc lõng giữa những con người quanh mình, không theo thời, không bon chen giẫm đạp. Em trong cái giữ dội của nỗi lòng, cái nông nổi của chính mình làm bản thân thấy đau. Những dằn vặt làm mất niềm tin, bao lần khóc oà, những thất vọng cứ xô em ngã quỵ. Em một nỗi niềm, người một nỗi niềm ai cũng cố giữ lấy làm riêng mình, để đôi khi như 2 con người xa lạ không quen biết nhau cùng lạc bước…


Cười! Em muốn mình dịu dàng trong nụ cười nhẹ nhàng. Để xua đi là em khô khan, chán chường không một nụ cười, nét buồn ẩn hiện.


Em cần một cái ôm nhẹ lúc này. Và có lẽ em nhớ chăng…?! Muốn vớ lấy tay để níu kếo mọi thứ về riêng em, trọn vẹn trong yêu thương không xa xôi nữa. Nếu mọi khoảng cách được xoá mà bản thân đổi lấy điều gì đó em cũng sẽ làm bằng mọi cách. Yêu thương trong em quá mong manh, dễ nhạt nhoà thay đổi.


Chỉ cần lúc này ở người một cái ôm nhẹ thôi đã quá đủ nhưng sao xa xôi thế. Em đang cần lắm để thấy rằng mình còn có một người bên cạnh, không cần phải nói điều gì. Về đi người để em có một vòng ôm…!!


 Cho em được buồn để phân trần bao điều vấng vương!!!


 

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Lẽ nào!!!

Em ao ước chính mình luôn dịu dàng, bình yêu tựa vào anh như tìm về dòng sông hiền hoà thẳm sâu. Đó không phải đơn giản là giấc mơ em đã vẽ lên đó những gam màu tươi mới, đẹp lấp lánh. Em ao ước giản đơn nhất, nhưng cơn mưa nào ghé qua đã để lại những vệt màu loang lỗ, bức tranh đã nhầy nhụa, cấu lên những câu nói vô tình đôi khi cay nghiệt. Khi bên anh em đã ngập chìm trong hạnh phúc bao nhiêu, thì giờ lại ngơ ngác nhìn anh trong cái tàn độc đến lạnh lùng.


Khuôn mặt anh đã từng hôn lên khoé mắt em, từng lau những giọt nước mắt em rơi, người đã dành cho em những lời nói đầy yêu thương. Giờ em đối mặt với một người lạnh lùng, vụn vỡ với từng câu nói của anh. Em đã từng có cơn khát, như một sa mạc khát cháy những yêu thương. Và em đã không đủ tàn ác để trả thù những câu nói chua cay, vô tình của anh từ một con người vừa yêu thương trong những tháng năm dài nay lại quay lưng. Anh làm em tàn theo những bất lực, đớn đau, nỗi uất ức như ngàn mũi kim xâu thầm trong bóng đêm. Giờ đây, em không còn đủ nước mắt để khóc than, nhưng nỗi hờn ghen trong em lại chìm trong im lặng, cứ một ngày chất ngất, em không đủ can đảm, em yếu đuối. Con tim em trơ lỳ, tâm hồn nghẹn đắng.


Lúc nào, bên anh em luôn nhỏ bé, bên một vai to lớn. Em nằm gọn trong cánh tay rắn chắc. Nhưng giờ em lại chơi với giữa màn đêm cô tịch, hình ảnh kia lại chỉ còn lưu lại trong kí ức nhạt nhoà. Em nào biết buông ra là nắm giữ được bình yên, đôi khi anh có những câu nói vô tình em lại lầm lũi đi trên con đường chông chênh đầy tiếng gió, trái tim dâng lên sự nghẹn đắng trong lòng.


Em lạc bước chân, bên anh em cố giấu bao nỗi căm ghét, để tim mình đi tìm những cảm xúc lạnh lùng bởi cô đơn vây kín. Nụ hôn em trao anh hững hờ như một cách để trả thù, nhưng tận cùng của nỗi nhớ tình yêu em khát khao cháy bỏng trong sự say đắm. Em không biết rằng giữa nhớ và quên, giữa yêu và ghét là khoảng cách mong manh? Làm sao em kịp nhận ra mình được dẫn dắt trong trái tim bằng ánh mắt sáng hoắc đang nhìn em như chực vồ lấy và nuốt chửng yêu thương tê dại trong tim em.


Anh à! Em cô đơn tận cùng đau khổ, chẳng dám gào lên cho anh nghe thấy để rồi anh dành cho em những câu nói vô tình, trái tim em lại thêm sự tổn thương, hình ảnh anh trong em để rồi dần dần vỡ. Bên anh, đôi khi em trở thành kẻ xa lạ, cô đơn đừng giữa đời anh của khắc khoải nhớ mong và bất lực.


Em có tội tình gì mà anh đem cho em hạnh phúc trong vội vã,  anh yêu em rồi vội vã bỏ ra đi, để lại cho em một nổi buồn vô tận thâu suốt ngày dài và đêm thâu. Cốc rượu nâng lên rồi đặt xuống, cái vị cay xè kia sẽ làm giảm đi bao nhiêu phần của nổi cô đơn, hay trong hơi men em lại thấy mình đau đớn gấp trăm ngàn lần những lời nói cạn như bát nước đã đổ đi.


Anh quay lưng bỏ đi, để lại em cô đơn tận cùng khắc khoải, chỉ biết em muốn nhắm mắt và ngủ đi một giấc ngủ thật dài, xuyết suốt cả những mùa đã đi qua. Nụ cười dịu dàng , em áp mình, nỗi cô đơn quay ngược lại, là mũi nhọn, đâm toạc đời em, vùng vẫy, máu đang rò rỉ, nhỏ xuống, từng giọt đen đặc, nỗi đau bầm nát bởi cô đơn.


Lẽ nào sự tàn độc đôi khi lại quá khó! Em muốn tàn độc để đúng với chính bản thân em… Hờn ghen trong im lặng!


Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Trung thu nhớ...

Lần đầu tiên em đón Trung thu xa nhà. Cứ tưởng mình lớn, sẽ chẳng còn cái háo hức như lúc xưa. Mấy hôm trước nghe thấy tụi nhỏ tập tành múa lân, đánh trống cắt tùng tùng thì chỉ nhớ nhà, mong ngóng đến ngày Trung thu để được hoà vào dòng người mà cùng vui Trung thu.


Tiếng trống, tiếng cười nói, tiếng chạy nhảy nô đùa văng vẳng bên tai làm em có cảm giác thèm nhiều thứ. Đôi khi những điều bình dị bên cạnh mà em chẳng bao giờ nhận thấy nó lại có giá trị thực sự đến thế, gợi đến cái nhớ tận sâu trong miền kí ức đang lạc lỏng. Hôm nay em có cố gắng cười vui đến mấy nhưng vẫn thấy chống chếnh thực sự…


Xa nhà lần đầu tiên, nhìn trăng sáng tít trời cao mênh mông. Nhìn về nơi chốn gia đình em đang tưởng tượng Trung thu ở quê nhà. Cảnh tắt đường ở những con đường quen thuộc như Trần Cao Vân, Huỳnh Thúc Kháng, Phan Chu Trinh, Hùng Vương,…Với những đầu lân được chuẩn bị kỹ lưỡng mang danh tiếng từ xưa đến nay ở các xóm củi, xóm mắm, với các tên Tứ Bàn, …


Nhớ năm ngoái, Trung thu của tụi nhỏ ở quê không có. Năm vừa rồi có bão lớn phá huỷ nhiều thứ, nhớ tiếng trống múa lân bằng cái gàu múc nước xập xình, đầu lân thì bằng cái rổ được phủ tấm màn vải. Nhìn lũ nhỏ em thấy thương quá đỗi, vì lúc đó gia đình nào cũng túng quấn, đang cố gắng khắc phục hậu quả sau bão lũ. Và ước như có trong tay một triệu, hay vài trăm nghìn thôi cũng được, em sẽ tổ chức cho bọn nó một cái Trung thu trọn vẹn với ánh trăng dù chẳng gì nhiều. Năm nay đã khác, quê nhà vẫn cái nắng chói chang, Trăng sáng vành vạnh nhưng em lại xa nhà, cứ ngỡ mình sẽ có tiền để làm điều mình ôm ấp khi bước chân ra khỏi trường nhưng chẳng được. Buồn vì nhiều lẽ, nhưng em vẫn cố gượng… Bọn trẻ ở quê chẳng mấy đứa biết đến hương vị bánh trung thu thế nào, có đứa may mắn lắm được ba mẹ sắm cho cái đèn ông sao, còn hương vị bánh chỉ thèm thuồng nhìn cái bao bì bóng loáng được bày biện ở các tủ kính. Để có được một đầu lân chơi trung thu thì cả bọn trẻ con trong xóm hợp nhau cùng làm lấy, đắp ụ đất để xây dựng đầu lân, cắt giấy dán,… Rồi đến Rằm lại cùng nhau đón đi rước đèn dưới ánh trăng sáng rực. Trung thu của trẻ con ở quê đơn giản, không cầu kì, màu mè, không sung túc ở trẻ con ở phố. Nhưng cái hồn nhiên, háo hức thì mọi trẻ con chẳng khác.


Nhìn lũ trẻ ở đây nô đùa trong tiếng trống cắt tùng tùng, tay cầm chiếc đèn lồng nhiều màu sắc lại gợi em nỗi nhớ những đứa trẻ mồ côi ở mấy trung tâm… Không biết Trung thu của bọn chúng ra sao, tiếng cười trong veo cất lên văng vẳng bên tai dù rằng em đang ở rất xa bọn chúng. Em hứa với bản thân sẽ làm nhiều thứ, nhưng giờ em chẳng có gì khá hơn, đến bản thân còn chưa xong, nặng nợ với gia đình nhiều mà vẫn chưa đền đáp gì.


Trung thu, dù em đã lớn nhưng vẫn không giấu đi cái náo nức muốn được quà, được rước đèn như lúc nhỏ. Mỗi năm có 365 ngày, người lớn thì tất bật với vòng xoay của cuộc sống, một ngày Trung thu không chỉ dành cho trẻ em mà còn là ngày để người lớn nao nao ở tận sâu kí ức của tuổi thơ ùa về. Người lớn cũng mong ngóng ai đó tặng cho mình một món quà be bé để cùng hùa vào cái không khí của tuổi thơ. Còn em, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ có Trung thu, chưa một lần được rước đèn ông sao. Nên bây giờ, em mới viết cho chính mình khi mà còn một đêm nữa là hết Trung thu.


Lúc nhỏ, em sợ lân, sợ hình mặt nạ của ông địa, sợ cả tiếng trống. Nghe tiếng trống từ xa nhà là đã khóc ré lên rồi. Lớn thêm vài tuổi thì cái sợ lân, sợ ông địa đã không còn nữa. Rồi cũng đi rước đèn, nhưng đèn đi rước lúc nhỏ được làm từ trái mù u già, gọt vỏ đem phơi heo héo rồi lấy cái một cái lon sữa bò, ở giữa là cái tim đèn dầu như thế thắp lên giữa cánh đồng cùng mùi bùn ngai ngái hoà lẫn. Là ánh sáng của ngọn đuốc được thắp lên đi theo những đâu lân của đứa trẻ khác xóm, cùng hoà lẫn với chúng để xem đó là đi đón trung thu. Không quà bánh, không đèn ông sao, mọi thứ đều dung dị trong sự sáng tạo con con ngớ ngẩn của cái đầu lúc ấy. Nghĩ lại đến giờ em thèm mình được nhỏ lại, được một lần cầm đèn ngôi sao nhiều màu kia, được cầm cái bánh trung thu trong cái thèm được đáp ứng. Nhỏ lại để em được trọn vẹn một ngày trung thu của tuổi thơ, để bây chừ em nhớ đến hai mắt phải cay xè khi nghĩ đến.


Liệu năm sau em có làm được điều mình mong muốn hằng ấp ủ…??? Trung thu xa nhà, thèm hương vị tiếng cười của lũ trẻ con trong xóm…!!! Bộn bề phố, thương lắm tuổi thơ…


 


Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Thương nhớ người dưng!

                                             


 


“Thương nhớ người dưng”, cái sự đời đôi khi lại bị lật ngược bởi những điều không ai có thể ngờ đến được. Con gái bước ra khỏi nhà đôi khi tự hỏi đến khi nào mới biết đến khái niệm nhớ nhà. Nhưng giờ thì sao một nửa chia đôi ở nỗi nhớ nhưng, nhớ nhà thì chỉ gọi điện nói chuyện quấn quýt, huyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, còn nỗi nhớ “người dưng” thì lại da diết, dạt dào đến khó tả. Xa một ngày đã thấy ta ngơ ngẩn với nỗi niềm khó tả, nỗi nhớ nhà chưa bao giờ đến thế, có chăng ta buồn lại muốn về nhà, về chốn được gọi là bình yên.


Cho anh! Tình cảm ở trang đầu “ta ba mươi”, người đàn ông ở tuổi 30 với bao nỗi niềm dằn xé, mãi miết với chốn đi hoang không có điểm dừng. Vì anh là dòng sông mãi miết chảy, muôn đời sông vẫn chảy, phải lang bạt. Một con ngựa phải lao vút từ chốn phồn hoa, đến miền sơn cước và đó làm bước chân anh miệt mài, đôi lúc mỏi nhừ muốn tìm một điểm dừng theo đúng nghĩa nhưng anh không thể. Cuộc sống của anh là những chặng đường đi, có đôi khi một balo vác trên vai, một mình với tiếng còi tàu thét vang rồi lại lên đường với thời gian không hề biết khi nào đó sẽ được trở lại quê nhà.


Thương anh! Bước chân cứ mãi phải đi. Em chỉ là một đứa trẻ con bên anh, im lặng, lầm lũi đôi khi anh cáu gắt lại lụi cụi một mình với nỗi buồn. Bên anh, một bờ vai vững chắc nhưng đôi khi anh làm em cảm thấy mình bị tổn thương, một chút tủi thân len lõi. Em không biết bộc lộ cảm xúc, dù có giận có ghét thế nào vẫn chỉ im lìm một mình, để đến khi cái sự chất chứa kia làm cho cả 2 sợ hãi thì em mới chỉ viết nỗi niềm qua những dòng tin nhắn. Ghét anh khi gặp mặt, rồi có những câu nói vô tình qua từng câu chữ, có sự giận nhưng vẫn cảm nhận ở anh là một người sống tình cảm, một gã đi hoang thèm lắm tiếng gọi bi bô của trẻ con, tiếng cằn nhằn của người vợ, thèm lắm một mái nhà để khi mỏi chân còn có sự ấm lòng. Nhưng bước chân cứ mãi vô định, anh khắc khoải, nỗi niềm chất ngất nhưng cố giấu qua từng câu chữ.


Từ khi em bước chân vào cái VP, với khó khăn chồng chất, trong khi đó em cũng có những khó khăn riêng của mình. Nhưng sao bước chân của em bước vào thì lại ra đi cũng không đành lòng, có hôm nhớ nhà quá nhảy lên xe về với nhà nhưng sợ anh ở lại một mình buồn, lại day dứt. Thế đấy! Nỗi lòng thương “người dưng”, nhưng khi đó không phải là thương thật lòng, cái ghét xâm chiếm nhiều hơn. Ba lần em uống rượu say là ba lần em trở thành đứa con gái hư hỏng. Lần thứ nhất vì em đã không giúp được anh điều gì khi mà anh với những nỗi niềm chất ngất, tình yêu tan vỡ, công việc VP thì với khó khăn tưởng chừng như sắp tan vỡ với bao tâm huyết anh đã dành trọn, em vẫn chỉ im lặng lắng nghe anh nói, anh cáu gắt. Lần thứ 2, em muốn trả thù chính mình vì sao lại dành tình cảm cho anh lớn đến thế, em chỉ nghĩ rằng anh muốn lấp cái khoảng trống bên trong tình cảm của mình để tạm quên đi cái đau khổ mình phải mang với một tình yêu đầy sâu nặng đến thế. Lần 3, cái cảm giác tủi thân quá lớn khi mà anh ốm, mệt để em có cảm giác sợ hãi với chính mình, để trốn tránh cái cảm giác đó em về phòng chuốc hết phần chai rượu còn lại. Đôi khi những việc làm của em anh bảo đó là ngu xuẩn, sao ngốc quá!


Bên anh, em như một đứa trẻ con, đôi khi lại làm cho anh trở thành một đứa trẻ con to xác, cứ quấn lấy nhau với trò đùa của trẻ con. Có khi những hành động điên rồ của em lại làm anh cảm thấy buồn, nhưng sao anh không nói ra. Em chỉ xin anh một điều đơn giản, đó là hãy xem mãi là người bạn tâm giao như trước đây, có điều gì anh cũng nói ra, có thể em chỉ im lặng không giúp được anh điều gì nhưng em vẫn muốn nghe. Anh có hứa và làm được không?


Dù chặng đường anh đi với những bước chân muôn trùng, chẳng bến bờ, chẳng điểm dừng. Dù ở nơi đó anh có những phút xao lòng với ai kia, nhưng đem đến cho anh niềm vui, hạnh phúc thì vẫn phải sống thật với tình cảm của mình anh nhé! Đừng dằn mình với sự cau xé, hình ảnh em trong anh có phai nhoà, bị quên lãng, em cũng sẽ không hờn ghen. Nhưng hơn hết, em vẫn sẽ im lặng dõi theo bước chân, nỗi niềm của anh, như trước đây em im lặng dõi theo tình yêu với sự ngập tràn hạnh phúc với chị N.A. Em sẽ không buồn chỉ gói lại trong lòng rồi chôn chặt, để cười như chính em luôn âm thầm cầu chúc anh hạnh phúc với tình yêu và tìm được bến bờ bình yên. Đơn giản là tình yêu! Luôn cầu chúc cho người mình yêu luôn luôn được hạnh phúc, bình an, hờn ghen ở điểm dừng là sự im lặng. Vì đó mới chính là em! Tình yêu của đứa con gái với mối tình đầu dành cho người đàn ông hơn 30 luôn trọn vẹn.


Hôm nay, anh lại với chặng đường đi xa. Mạnh mẽ lên anh nhé, bên anh có một đứa trẻ con bên cạnh dõi bước, he he. Chúc cho mọi việc đến với anh thành công! Nhưng anh phải thật sự khoẻ đấy. 
Ngựa mãi đi hoang rồi có điểm dừng anh ạ! Em tin anh sẽ có bến đỗ bình yên. Dòng sông phiêu bạt.

                                                                           


    TA BA MƯƠI 


Ta ba mươi

Mơ về ngôi nhà

Những đứa trẻ

Tan sở về

Ngồi vặt rau

Ngắm vợ thổi cơm

Nhưng:

Ta ba mươi

Mười năm trời đi bụi

Đâu chốn về trong cơn mơ

Có chăng

Chút tìm về

Trong men say

Khi đó ta còn nhớ

Một Em giờ xa lạ

Ta ba mươi

Mười năm trời hoang phí

Bước chân phiêu bạt

Từ phố thị phồn vinh

Đến kiệt cùng ngõ thẳm hang hoang

Lời dối trá

Tình chân thật

Và ta không Em

"lãng tử bất hồi đầu" 

                                                                                      Vện hâm

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Tuổi 20 và tuổi 30



“Nếu bạn kết hôn ở tuổi 20 là bức tranh hoàn hảo nhất cho bất kì một người đàn ông nào muốn kết hôn với họ (…) Kết hôn ở tuổi 30- Nếu bạn muốn một tình yêu vững chắc. Nếu bạn muốn khẳng định mình. Nếu bạn không muốn bị khủng hoảng kinh tế. Nếu bạn muốn xây dựng một quan điểm đúng đắn về hôn nhân, họ có cái nhìn sâu sắc về hôn nhân, về gia đình; Nếu bạn không muốn hối tiếc, tuổi này bạn đủ thời gian và kinh nghiệm để chọn cho mình một người có thể cùng bạn đi suốt cuộc đời". Không biết những câu này từ đâu, mà tôi lại chép nó vào một cuốn sổ tay luôn mang bên mình.


Còn tôi thì chưa cho mình một điều gì hết, nhìn tình yêu của những bạn bè xung quanh, bỗng nhiên nghĩ: Tình yêu 20 nồng nhiệt, đắm say, nhưng cũng đầy nông nổi và cảm tính. Yêu hết lòng và trọn vẹn, đẹp, mong manh và dễ vỡ. Tình yêu ở tuổi 20 trong sáng, chưa nhuốm màu, đầy thánh thiện; Tình yêu ở tuổi 30, nồng nàn, sâu lắng hơn, đã có dự già dặn và chín chắn trong cách nghĩ, thể hiện tình yêu dành cho nhau. Tình yêu 30 mang tính ổn định, lâu dài gắn bó. Tình yêu 30 không có sự đổi thay, hơn hết là sự muốn kết thúc bằng mái ấm gia đình, là tiếng cười bi bô của trẻ con. Tình yêu 30, cẩn thận, kín đáo, phân biệt rạch ròi giữa trách nhiệm và quyền lợi.


Trong mỗi cuộc tình để đi đến hôn nhân luôn lắm thử thách. Có bao buồn-vui-hạnh-phúc, nụ cười-nước mắt luôn song hành với nhau. Trên mỗi chuyến tàu đều có hình ảnh đan xen nhau, có người thì hạnh phúc có một người bên cạnh cùng đi, có người thì chỉ có bạn đi cùng được một chặng đường ngắn, có người thì chỉ một mình trên con tàu. Con tàu cứ mãi miết chạy để đi tìm sân ga, hành khách khi đến sân ga thì cũng có cảnh ồn ào hạnh phúc xen lẫn, cũng có khách dừng trên sân ga chìm trong sầu buồn, lặng lẽ... Và như thế ta thương nhiều hơn ở mỗi con người trong cuộc đời này, bởi lý do nào đó đã để lỡ duyên, lỡ thì con gái, thường tỏ ra khó tính. Họ vốn thấy mình đã lỡ chuyến đi trên con tàu và vẫn không có một sân ga nào, cố tạo cho mình một vỏ bọc vững chắc nhất.


Đơn giản con người luôn tìm cho mình một hạnh phúc, và muốn làm trọn thiên chức cuộc đời ban tặng, nhưng sao lại quá gần nhưng lại đỗi xa xôi... Sân ga nơi mình ao ước, một thiên đường mà luôn muốn hướng tới, mong chờ và hy vọng sẽ là hạnh phúc chờ đón.


Sẽ không ở tuổi 20, tình yêu sẽ đẹp nhưng dễ tan vỡ, bởi sự trao trọn "tình". Có ai đó chỉ xem mỗi dạo chân trong nhiều mối tình qua đường, chóng vánh, thỏa mãn thích thú của bản thân, kiểu dừng chân chốn ven đường, tình như làn gió mà thôi. Vậy tình yêu ở tuổi 30 sẽ như thế nào...? Và mơ về người ở nơi kia xa lắm. Một mình lủi thủi, tập quen với cuộc sống một mình, không người bên cạnh, dằn mình thoát khỏi giấc mơ bằng sự lặng lẽ, bơ vơ. Tự phủ cho mình lớp áo để được chở che, trong day dứt khó cất thành lời...!??


Còn tôi đang khô cạn dần cảm giác, tập cho mình thích nghi, sự chai lỳ với mọi thứ Chợt thấy sao nhiều người đề cao cái "tôi", ngộ nhận tình cảm trong suy nghĩ nông nổi, chẳng đi đến đâu. Mà đúng ra tôi đâu có thể thay thế suy nghĩ của người khác mà thay đổi, chỉ im lặng nhìn, không biết sẽ trượt ngã đến đâu? Xin sự thức tỉnh để đừng quá mông lung với cái chết của chính mình tạo nên...!!


Em cũng đơn giản, không ngờ đôi khi lại dễ vỡ, có lúc chỉ vì câu nói của người khác dù vô tình hay cố ý, em luôn nhận sai, nhận cái xấu về mình, để rồi dằn vặt, có khi mất ngủ chỉ để nghĩ trong một mớ mông lung. Hình ảnh, câu nói cứ mãi quẩn quanh trong đầu, đôi khi nhắm mắt lại là nghe văng vẳng bên tai, giật mình thức giấc ngơ ngác. Bây giờ điều đó em xin trả lại tất cả, tìm cái "bản ngã" của mình bấy lâu đã cố giấu. Nơi em đặt chân đến đáng ra nó chẳng phù hợp, sao không tự mình cứu mình mà cố đứng lại, đánh rơi cái "bản ngã" của mình rồi chăng?


Em đi lấy lại "bản ngã", khi em vô tình đánh rơi. Tôi trả lại "bản ngã" cho mình ngay bây giờ cho thời gian cuốn đi, cả cười-khóc, điên cuồng dở người, sự cau có, gay gắt, hời hợt, cả cái buồn chỉ vì phải bị phán xét. Xin trả lại hết không để lại một cái gì cả, cả chút thương, chút nhớ, chút mến, chút tủi hờn, ghen ghét, và cả sự lầm lũi, đơn độc. Không phán xét, ưu ái gì cả, vì tôi đã cố tạo sự thay đổi để rồi lãng quên-nặng nề-khó chịu, không suy nghĩ gì nhưng đã dối lòng... Giờ thì phủi sạch, về trở lại là "TÔI" của ngày hôm qua, của cái bản thể vốn dĩ em đã có và cố công tạo nên nữa...


                                                                        ***


Mọi thứ trong tôi giờ sẽ quay lại, tất cả sẽ giờ được gói gọn trong tâm khảm riêng mình... Trả lại cái ngày hôm qua vô tình nhặt được, trả hết để dứt lòng dù buồn một chút... Sợ rồi tiếp diễn, ngày nào đó tôi sẽ vụn vỡ và trượt dài trong con dốc không đứng lên được, ngay lúc này hụt hẫng nhưng đổi lại nhẹ nhàng cho ngày mai. Trả lại hết...



Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Vô tịnh...

 Mỗi con người được sinh ra là một món quà cho cuộc sống. Có thể ta may mắn sống trong niềm hạnh phúc ngọt ngào từ khi mới sinh ra, cũng có thể ta lại nếm vị đắng chát của sự kém may mắn có thể gọi là quá đau thương. Và ta sống thì cũng cần đến nụ cười và nước mắt, nó là hai sự đối lập để nói lên đấy cũng có thể là hạnh phúc và khổ đau. Liệu ta có đủ sức để níu giữ niềm vui, hạnh phúc về với riêng ta và mãi mãi ở riêng ta. Và có đủ sức để đẩy ra xa niềm đau khổ ta đang phải chịu đựng kia.


Ta đang sống trong những niềm đau khổ tột bậc của cuộc đời mình, của cuộc sống đã không công bằng dành riêng cho ta. Rồi thế, nhìn quanh mình ai cũng rạng ngời nụ cười, cảm thấy mình bất lực với chính bản thân và buông xuôi. Tại sao ta không chịu mở lòng mình ra, đón nhận những yêu thương dù là nhỏ nhất. Mở lòng chỉ cần để cảm nhận mình để thấy rằng ta có yêu thương, có sự cảm thông chia sẻ dù đó chỉ là cảm nhận mà thôi. Cuộc sống cũng lắm những điều tươi đẹp mà. Mỗi người có thể chọn cho riêng mình một cách sống, một con đường đi và vận động.


Ta cứ ngỡ rằng sao cuộc đời mình chỉ toàn là đau khổ và nước mắt. Sao không chịu nghĩ rằng mình chỉ nếm sự đau khổ chỉ là một phần rất nhỏ, rất nhỏ của thiên hạ. Có thể mình quá đau khổ rồi đâm ra hoài nghi, chán ghét cuộc sống này. Nhưng đâu có chịu mở lòng mà cứ giữ riêng mình cái niềm đau đó. Hãy cố cho chính bản thân mình một cơ hội để vượt lên. Có thể chặng đường ta đi quá gian nan thì cũng nên giữ cho mình một nụ cười để hy vọng vào ngày mai.


Niềm đau đến với ta quá nhiều. Nước mắt nhiều hơn nụ cười. Nhưng ta mới đi một phần của chặng đường đã muốn buông xuôi. Và thế ta lại sống dựa vào sự thương hại của người khác. Luôn cố muốn đánh lừa chính bản thân và người khác. Sao không dũng cảm tự mình bước ra đau khổ bằng cách cười lên mà lại cố dựa vào sự thương hại của người khác. Cũng có người lại tìm cách trốn chạy cái đời hiện tại của mình bằng cách tự chấm dứt cuộc sống tươi đẹp kia. Lại có thể chạy trốn bằng việc trút bỏ để tìm riêng ta ở một chốn không màn gì đến cuộc đời nữa. Đó chỉ là sự ích kỷ chỉ biết cho bản thân mà thôi.


Cũng có thể ta sống chỉ biết cho mà chưa hề nhận được gì. Ta cứ lao vào kiếm tìm cho được mục tiêu ta đặt ra khi yêu cầu bản thân cần làm được. Bước đi, cố song hành một mình để rồi khi ngoảnh lại thì thấy mình đã bỏ lỡ nhiều điều mà đáng ra ta nên bắt lấy. Muộn màng trong những chuyến đi đã để lỡ. Có thể ta chấp nhận như một sự dối lòng để cảm thấy hài lòng thà như thế còn tốt hơn là cứ đau đáu tìm kiếm để mà bỏ quên nhiều hơn nữa.


 



Hình ảnh


Cuộc sống của ta, một món quà ta được tạo hoá ban tặng. Ta được sống, được cảm nhận những yêu thương, đau khổ của nhiều cung bậc khác nhau. Đúng hơn ta đã hạnh phúc vì được sinh ra. Cuộc sống khác với số phận. Ta chấp nhận số phận nhưng không được rời bỏ cuộc sống. Tin rằng sẽ có kiếp sau, kiếp sau nữa. Sao không chịu sống hết mình đi, sống coi như trả nợ cuộc đời ta đã sinh ra. Dẫu chặng đi cuối cùng của con đường đều có những giọt nước mắt, sao không sống để những giọt nước mắt kia sẽ là hạnh phúc chứ không phải là những giọt nước mắt muộn màng, hối tiếc.


Cũng cần một niềm tin ở trong ta, để khi ta sống còn thấy rằng ngày mai vẫn là một ẩn số mà mình cần khám phá. Món quà của ngày mai dành tặng cho ta có thể buồn, vui nhưng ta hãy biết hài lòng vì đã dám phá bỏ chính những rào cản để cùng vươn đến cuộc sống. Sao ta không chịu nắm lấy những gì mình có mà cứ cố chạy đi chứ. Đơn giản có những hạnh phúc ở bên ta. Gần lắm, chỉ có điều ta không chịu mở lòng, chịu khẽ tay ra mà nắm lấy mà cứ chạy đi. Lao vút đi rồi nhìn lại thấy riêng lẻ, đơn độc rồi tự cho mình sao mãi không có hạnh phúc. Nhìn lại, than trách mình, gởi mình vào những dòng chữ buồn thương. Ta cứ bỏ mặc đi, cứ lao chạy mà quên rằng ta đã dẫm đạp lên điều đáng ra ta cẩn giữ và mang lại hạnh phúc cho ta. Cũng có thể ta chọn cách trói buột lòng mình vào một góc nhỏ nào đó. Trốn bản thân mình với cái đời hiện tại và cứ nhìn về quá khứ buồn thương. Lãng quên đời hiện tại và không hề nghĩ đến cuộc sống của tương lai ngày mai đang chờ mình.


Cũng đôi lúc ta cứ nghĩ rằng thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ trong ta. Vậy ta có xem thời gian là phương thuốc làm ta hạnh phúc. Liệu thời gian có xoá nhoà hết những nỗi đau của riêng ta ? Và sẽ chắc là không !? Ta đã mỉm cười, cố chôn giấu tất cả vào một ngăn nhỏ trong trái tim ta. Để nó im lìm, không muốn ai khuấy động lên nữa. Thời gian sẽ đóng cửa lại, nhưng nỗi buồn, đau khổ thì không gì xoá được. Những lằn in quá khứ vẫn còn đó, nó đã nuôi sống ta. Nó đã làm ta nhìn thấy cuộc sống này, thì hãy mở lòng mà tha thứ, mà sống yêu thương và bao dung nhé !


Ta sống không chỉ riêng bản thân ta mà bên cạnh ta còn nhiều thứ khác nữa. Nếu ta cứ ích kỷ cho riêng mình thì dẫu đi đến cuối con đường nước mắt vẫn rơi mà ta chưa cảm nhận được hạnh phúc. Nếu ta bị ai đó làm tổn thương, vỡ oà thì cũng hãy biết cảm ơn chính họ đã cho ta những bài học về cuộc đời và cuộc sống. Ta sống cũng một phần cho chính ta và những gì ta muốn gởi lại cuộc sống này để một mai khi ra đi ta vẫn có một sự luyến tiếc



Chính lúc này ta có sống ích kỷ ?


Ta sống có bao dung với mọi thứ ?


Một câu hỏi đặt ra cho chính bản thân. Hãy cứ để những câu hỏi tự chất ván kia dành cho mình trong những khoảng lặng để tự an mình mà cố bước.


Chuông chùa ngân vang văng vẳng bên tai. Ta thấy giá như lòng mình cũng có những nhịp ngân vang từng hồi như tiếng chuông kia. Vang từng nhịp, để thấy rằng ta còn yêu thương và còn bao dung chỉ có điều ta cần đón nhận mọi thứ. Tự hỏi lòng mình trong những khoảng lặng của chính mình.... Chuông cứ ngân vang, lòng như trút bỏ mọi thứ. Im lặng ngồi nghe và nghĩ về chính mình...Gọi giấc mơ, bình yên, hạnh phúc. Tự mình xua đi cái lạnh chính mình đến trái tim được sưởi ấm...


 

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

Ảo Ảnh....

Có phải chăng trong cuộc sống này, con người đẹp nhất trong là trong tình yêu?! Thứ tình cảm mà Chúa trời ban tặng, trong thứ tình cảm đó đều ẩn chứa những giọt nước mắt đau khổ và hạnh phúc luôn đan xen. Với một người là nhà văn thì tình yêu cũng là nguồn cảm hứng bất tận. Với một người là hoạ sĩ thì tình yêu là nguồn cho anh có những bức tranh đáng giá nhất. Với một nhiếp ảnh gia thì tình yêu cho người những khoảnh khắc tuyệt diệu nhất. Và mỗi con người tình yêu làm cho ta cảm thấy hạnh phúc, biết tha thứ và độ lượng hơn. Cho ta thấy nhiều hơn cái đẹp trong cuộc sống và cảm nhận nhiều cung bậc của cảm xúc khác nhau…


Câu nói dành cho em đôi lúc lại là “Hãy yêu đi em…”. Yêu cho thấy cuộc sống khác hơn trong con mắt của em, yêu để em thấy rằng cuộc sống muôn màu chứ không có rạch ròi hai màu đen và trắng trong con mắt em nhìn đâu. Yêu để từ bỏ dần cuộc sống nội tâm không thì em sẽ chìm đắm trong những nỗi buồn tự mình gói trọn cho mình. Tôi hiểu những câu nói của một số người dành cho tôi là thế nào chứ. Và hôm nay nhìn bạn ở bệnh viện dành cho người tâm thần thì hàng loạt câu hỏi luôn được đặt ra cho tôi về tình yêu là gì?


Một câu hỏi “Tình yêu là gì?” đã có biết bao người tự đặt ra, tự lý giải nhưng mấy thành. Nhìn đứa bạn ôm trong mình một mối tình đơn phương đã có lời đáp vậy mà vẫn cứ cố ôm và vẫn chờ, hy vọng trong tuyệt vọng. Tình chỉ riêng bạn dành trọn cho người mà nỗi lòng người kia có hiểu, đã có một lời đáp khi người ta đến bên bạn và cầu mong bạn hãy đi tìm cho mình một bến đỗ khác. Trong tình yêu cũng đặt ra muôn vàn câu hỏi tại sao? Thế nhưng ta đã trả lời được mấy?


Trái tim người con gái khi đã yêu thì yêu hết mình, yêu trọn vẹn dù đó là tình đơn phương. Bạn cũng vậy, yêu đến cuồng nhiệt, điên dại mà vẫn dành trọn. Dù tỉnh hay mê bạn vẫn dành cho người ấy, miệng vẫn nhắc tên người. Buồn thế bạn? Sao yêu đến vậy, hãy tỉnh cơn mộng đi chứ. Giá như tôi tát cô bạn kia, cái tát của tôi làm tỉnh một con người ôm dại trong tình yêu đơn phương thì tôi cũng cố tát thật đau, thật mạnh. Còn đằng này thì chỉ biết nhìn bạn trong thứ tình yêu không có kết quả. Bạn cứ yêu và yêu, cứ cháy hết mình trong cảm xúc mãnh liệt say đắm ấy.


Cũng có người thì lại khác, khi không tìm cho mình một tình yêu thì đắm chìm trong cuộc sống ảo tưởng. Đặt ra cho mẫu người mình yêu trong tiềm thức và cứ thế mong rằng “duyên” sẽ làm mình gặp mẫu người mình yêu. Và cứ thế cứ tự đóng chặt trái tim trong mẫu người mình yêu, không muốn sự gõ cửa của bất kỳ ai. Và thế là để lỡ một cuộc tình duyên, và đến khi nhìn lại đã muộn màng và chỉ riêng ta. Có người khi biết bên mình có một người con gái đang dành trọn trái tim cho mình, đang yêu mình. Ta lại cứ lao vút đi tìm những điều của cuộc sống, không nghĩ đến mình nên yêu hay không yêu. Nhưng khi nghĩ đến tình cảm của người con gái kia, sợ người khác vì mình mà đau đớn, sợ đụng chạm đến lòng tự ái khi yêu đơn phương mình. Trái tim mình đang tự hỏi, liệu ta có yêu hay không? Và cứ thế không muốn rạch ròi giữa tình yêu và tình bạn, cứ muốn để cho người khác hy vọng. Còn riêng ta thì chạy đi tìm nơi khác yên bình. Nhưng sao không chịu hiểu cơ chứ, nếu ta làm như thế đến một ngày người con gái kia hiểu đó chỉ là lòng thương hại dành cho mình. Kết quả của cái ngày dần dần hiểu ra thì sẽ đau đơn gấp trăm lần hơn là ta làm một cái tát thật mạnh của ngày hôm qua đi. Hãy thẳng thắn nói ra tình cảm của mình thì có lẽ tốt hơn là cứ sợ làm người khác đau. Thà đau một lần, đau trong nước mắt hôm nay nhưng sẽ giữ lại được cho ngày mai nữa.


Nếu một tình yêu ra đi thì ta cũng nên mỉm cười mà chấp nhận. Còn với bạn thì tình yêu không hề ra đi mà lại không đến, chỉ là tình cảm một phía của riêng mình dành cho mà thôi. Sao bạn không nghĩ rằng đó chỉ là ảo ảnh phù du cho bớt đau kia chứ. Để giờ này tôi nhìn bạn ở giữa những người mê mê tỉnh tỉnh, lẫn lộn giữa thực và ảo. Để giờ tôi nhìn bạn rời xa cuộc sống tươi đẹp ngoài kia, đang phải hằng ngày nhìn, nói chuyện với những con người quên đi cuộc sống thực, quên đi bao buồn, khổ, hạnh phúc mà giờ lại ẩn chứa nụ cười ngây dại.


Buồn thế bạn ơi! Tình yêu cũng đau đớn đến vậy sao!? Mỗi con người là một con thuyền ở giữa đại dương mênh mông cuộc sống này, và mỗi con người phải chèo lái để đi tìm một bến bờ hạnh phúc. Trước sóng gió của mỗi cuộc tình thì bến bờ ấy lại xa xôi, có khi lại ảo tưởng với người cẩm lái. Mỗi lần được thấy bờ, mỗi lần tưởng được cập bến nhưng rồi lại gặp một cơn gió mạnh kéo đi hay những trớ trêu mà đành rời xa đến không ngờ.


Yêu, thiếu đi hình bóng mình thương mến bên mình thì cái cảm giác đó chỉ có người trong cuộc mới thực sự cảm nhận hết cái cảm giác ấy mà thôi. Tự giam mình trong hoài tưởng, và cứ nhớ cứ thương riêng mình, tự nuôi dưỡng tình ảo ảnh kia. Và lúc này tự nhiên tôi lại muốn nghe đến bài hát “ẢO ẢNH” của Y Vân.


"Yêu cho biết bao đêm dài
Cho quen với nồng cay
Yêu cho thấy bao lâu đài
Chỉ còn vài trang giấy
Dòng mực xanh còn đấy
Hứa cho nhiều dù bao lời nói
Đã phai tàn thành mây thành khói
Cũng xem như không mà thôi…"


http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ao-Anh-Duc-Tuan-Ho-Ngoc-Ha.IWZDBB7A.html 



Có phải vậy chăng? Cần mở rộng trái tim ư. Có phải chăng trong cuộc đời người mà không yêu sẽ mất đi nửa cuộc đời. Sống thì phải biết yêu? Còn ta thì chạy đi tìm một tình yêu khác chứ không phải tình yêu này, tình yêu bạn đang muốn đến. Tôi biết mình đang hoài nghi về tình yêu là không có thực và chẳng có tình đẹp nào cả khi nhìn về bạn đang yêu. Nhưng sao bạn không chịu hiểu rằng, ở đâu đó có người đang chờ đón bạn và cùng sánh bước trên con đường hạnh phúc gian nan kia. Bình minh đang muốn gõ cửa bạn trong hạnh phúc đang còn ở ngoài kia mà. Thấy chính bạn, trái tim bạn đang dần chìm trong đau khổ mà làm tôi thấy chùng mình. Tôi đang ước muốn, mơ có ai đó đến bên bạn lúc này, đến bên bạn xoa dịu trái tim yêu kia đang lạc lối.


P/S: Dành riêng cho bạn, dù chúng ta chỉ là tình bạn ở những năm tháng sinh viên.


          Dành cho bạn! ( Entry liên quan)


 


 Còn riêng ta thì kệ, đang cũng muốn mơ...



Dù rằng ta đã già nhưng vẫn muốn yêu...

.........


Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Nỗi nhớ tình yêu....

Người mệt, lừ đừ. Bài vở thi thì cứ chồng lên, nào là bài thu hoạch, bài thảo luận nhóm. Choáng đến muốn bỏ tất cả.


Chiều hôm qua lại đi dự đại hội liên chi Hội sinh viên khoa Xã hội. Chẳng qua là ngồi dự chờ được trao cái tờ giấy tuyên dương sinh viên tình nguyện. Ngán, mà vẫn cứ cố ngồi chờ lóng ngóng cầu mong cho kết thúc đại hội để chạy đi chuẩn bị cho chương trình ngoại khoá của Khoa sắp tới. Ngay tối là phải diễn thử để các thầy cô góp ý cho các tiết mục biểu diễn cho tuần sau. Xem các tiết mục ngoại khoá, yêu cầu phải làm nổi lên vai trò của người làm CTXH. Nhìn những tiết mục nói lên những mảnh đời bất hạnh trong cuộc sống được diễn mà hình như cũng làm cho chính bản thân mình có tâm trạng thì phải. Lúc đầu còn nói chuyện này nọ, sau ngồi im luôn. Đó chỉ là diễn, là nói lên thôi mà cũng thấy như chính mình đang chứng kiến trước mắt vậy.


Kết thúc các chương trình đã khuya rồi mà cả bọn lại rủ nhau đi nhậu. Mệt nhưng vẫn bị kéo đi. Có uống được đâu, chỉ ngồi đó to mồm mà hô hò…còn tay thì gắp lia lịa.

Trời đã về khuya, đường phố đã bắt đầu vắng tanh. Tháng 12 khi màn đêm buông xuống là sẽ mang đến cái lạnh của mùa đông rõ nét nhất. Nhìn đường phố vắng, bao nhiêu ngôi nhà đã im lìm đóng cánh cửa. Giờ đó có lẽ mọi người đang im lìm chìm sâu trong giấc ngủ say nồng, nhưng vẫn còn bên ngoài đường phố với những con người không nhà, không chăn ấm. Nếu như lúc nhậu em không để ý thấy vài người nằm vất vưởng ngủ ở dưới mái hiên, với một tấm chăn mỏng thì có lẽ sẽ không làm cho em cảm thấy lòng nặng nề.


Hình ảnh đó cứ lẩn quẩn trong đầu của em suốt chặng đường đạp xe về nhà trong đêm khuya. Còn nhiều cảnh đời bất hạnh đến không tưởng em đã biết, và cũng có lúc như muốn ngạt thở. Em thấy mình sao quá bé nhỏ giữa cuộc sống. Em biết, mình cũng chưa chắc sung sướng với cuộc sống hiện tại, có thể cơm chưa no áo chưa ấm nhưng vẫn thấy vẫn còn hơn nhiều người lắm. Luôn tự an ủi mình khi mà em gặp vấn đề nào đó, nhìn lên mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống vẫn còn hơn nhiều người.


Về nhà đã quá khuya, quá bữa ăn. Mì gói là cách để em cho vào bụng khi mà đi về khuya như thế. Vừa ăn, vừa xem cái điện thoại có gì mới không khi mà lúc nào em cũng cho nó nằm một góc trong cái ba lô của em. Nhận được cái tin nhắn mà tự nhiên mắt cay xè: “D ơi! Có nhớ mồ côi không? Mồ côi nhớ con lắm đấy, giờ này con đang ở đâu có về nhà không? Cho Má gởi lời thăm gia đình nghe con, bây giờ má pha sữa của con mua cho mấy em uống chung. Nó nhắc đến con đó, thấy hạnh phúc không? Thôi má chúc con toại nguyện trong cuộc sống nhé!” Một tin nhắn dài ngoằng của má Ba, bảo mẫu ở trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi Đại Lộc. Trước khi về tôi chỉ mua cho em hộp sữa, chỉ vì thấy em ăn uống cũng đặc biệt. Ăn cơm lạt, trong chén cơm không bao giờ có chút thịt cá gì cả, mà bữa nào cũng thế. Tôi không đem gì đến với các em chỉ có chút tình cảm để chia sẻ chứ chẳng giúp gì được về lâu dài cả.


Nhớ các em lắm, nhớ những đêm đi ngủ các em hay dành nhau chị phải ngủ chung với em nha. Nhớ tiếng cười trong trẻo. Nhớ những buổi sáng trước khi đi học các em chạy đến phòng “thưa các chị em đi học”. Nhớ lắm…làm sao quên được chứ!


Chuyến đi tìm tình yêu ngắn nhưng lại để trong em nhiều kỹ niệm. Nhớ lại những nét mặt tinh nghịch vẫn khát khao sống và thể hiện mình ở trung tâm tư vấn, phục hồi trẻ khuyết tật huyện Điện Bàn. Ở đấy, các em khuyết tật đủ dạng. Có em còn đi được, còn tự vệ sinh cá nhân được nhưng cũng có em lại phải ngồi một chỗ. Khi nhìn những khuôn mặt với nỗi đau của một đời người phải mang mà vẫn giữ cho mình những nụ cười tươi nhất, lúc đó tự nhiên lòng cứ thắt lại.


Không có nỗi đau nào hơn nỗi đau nào. Nhìn những người mẹ cứ lặng lẽ sáng chở con đến trung tâm, chiều lại chở về mà ở trung tâm này quá nhỏ mà nằm sâu trong một hẻm nhỏ. Đây là trung tâm có sự giúp đỡ của hội cựu chiến binh Mỹ.


Trung tâm tư vấn phục hồi chức năng trẻ khuyết tật huyện  Điện B


Trung tâm tư vấn phục hồi chức năng trẻ khuyết tật huyện Điện Bàn


Ảnh-0014_3.JPG


Nhìn những ánh mắt rạng ngời của các mẹ khi nhìn con mình cũng cố gắng, tôi hiểu không nổi đau nào diễn tả hết sự đau đớn khi sinh con ra trên cuộc đời này mà không được lành lặn. Và nếu như nỗi đau kia được chia sớt thì có lẽ người mẹ sẽ nhận tất cả để đứa con mình được lành lặn với cuộc đời này.


Nhưng vẫn có sự vô tâm của người cha khi nhìn đứa con của mình mong đợi lại không lành lặn. Cùng với cuộc sống khốn khó của gia đình thì lại bỏ mặc gia đình để chạy trốn, để kiếm tìm cho chính bản thân cuộc sống tốt hơn. Được mấy ai hiểu được những góc khuất của cuộc sống.


Ảnh-0014_1.JPG


Còn nhớ hôm tôi bỏ đi xuống trung tâm tư vấn, phục hồi chức năng cho trẻ khuyết tật ở Điện Bàn. Khi vừa về thì được T. Thương nói: Bé Lan mới chạy lên nói “Chị Thương nhắn với chị D là em đi về nhà ngoại chiều em lên nha”, T.Thương diễn tả lại nét mặt của em, tôi chưa kịp ngồi lại chạy đi tìm xem Lan. May quá, vẫn chưa đi. Tôi xin Má Ba cho đi cùng về nhà Ngoại của bé Lan. Có lẽ tôi là người may mắn được một chuyến “vãng gia” trong nhóm đi thực tế lần này để hiểu hơn cuộc sống người thân và có lẽ tìm cách giải quyết vấn đề tốt hơn cho em. Nhớ khi tôi hỏi Lan: “Em có nhớ ba không? Thì nhận được câu trả lời là: Nhớ gì mà nhớ, ổng có hai bà khác rồi. Có nhớ đến em đâu mà nhớ hả chị?- Tôi hỏi, em ước mơ gì thì câu trả lời: Em ước mình có nhiều tiền để xây cho má em ngôi nhà, lúc đó má em sẽ không còn đi làm xa, và sẽ sắp nhiều thứ khác trong nhà nữa” Khi nói đến ánh mắt em như sáng lên vẻ thèm khát cuộc sống gia đình. Nhớ những câu nói già dặn ở cái tuổi “Ăn chưa no, lo chưa tới”…


Chút gì đó nhớ nhưng lại làm em buồn. Sao thấy mình quá bé nhỏ giữa cuộc đời này vậy! Giá như em có gì đó để giúp cho những góc khuất của cuộc sống bớt đi những đau đớn, bớt đi buồn khổ. Vẫn cứ tự an ủi mình là hãy cảm nhận, nhìn nhận cuộc sống quanh mình mà thôi.


 


Em đã đánh mất đi cái hồn nhiên ở cái tuổi 20, ở cái tuổi nhìn cuộc sống màu hồng. Mắt em thì đã cay xè khi chứng kiến bao nỗi đau ở cuộc đời người khác. Vẫn tham đi, dù đó không phải là chuyến đi chơi mà là chuyến đi học ở cuộc sống.


Một chút lắng lại của những ngày qua…


 


 


Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Hành trình đi tìm tình yêu...

Em được phép một tuần nghỉ học để đi tìm tình yêu. Và đã tìm thấy. Lúc chia tay trong nước mắt nghẹn ngào. Tiếng khóc cứ nấc lên. Em không ngờ tình yêu em dành trong một tuần cứ ngỡ dài mà không ngắn lắm. Ngắn, để rồi khi chia xa em thấy mình mới bé nhỏ dường nào.


Khi mới đặt chân đến mảnh đất em kiếm tìm tình yêu thì như muốn khóc. Có lẽ một chặng đường dài đi, em mệt. Lúc đến em thèm có một cái giường để nằm thôi. Còn tất cả em không để ý đến. Một khung cảnh buồn tẻ, hiu hắt. Trong lòng em lại chùng xuống, chân tay chẳng đá đụng gì đến mọi thứ.


Khi mọi việc thu xếp đã ổn, làm việc với những người quản lý, giám đốc trung tâm em thấy nhẹ người. Được thu xếp cho cả nhóm ở một cái phòng nhỏ. Ôi cái gường, thèm lắm muốn đặt mình xuống nhưng không. Mùi ẩm mốc lâu ngày, mùi bụi bẩn làm em nhoà người đi. Kệ, cho những ai dọn dẹp, em mệt. Ngồi co ro một góc ở gần các phòng các em nhỏ. Chúng ríu rít đến bắt chuyện, đến hỏi han đủ thứ. Em phải là người khơi gợi câu chuyện trước mà không ngờ chúng nó lại kéo em đến với những câu chuyện không đầu không cuối trước.


Ảnh-0001_2.JPG


Nơi em đến để kiếm tìm tình yêu


Công việc đầu tiên là làm quen dần với cuộc sống nơi đây, kiếm cái gì bỏ bụng đã. Bữa ăn đầu tiên ở mảnh đất em đặt chân đến, đó là ăn một tô bún. Than ôi! miếng đầu tiên vào miệng đã nhăn mặt rồi. Mặn quá, tưởng quán này hôm nay nêm nhầm. Còn nữa, món thiên nhiên ban phát cho nơi này đó là ruồi. Em thấy ngợp mắt, đâu đâu cũng ruồi đen hết. Dần dần em mới biết ở đây nấu ăn toàn là thịt muối chứ không có thịt tươi. Cái gì cũng mặn hết chứ không riêng gì quán ăn ngày đầu em ăn.


Những ngày sau đó là em phải chọn cho mình một thân chủ để làm việc. Theo ngẫu nhiên, nếu mình thấy em nào đó quấn lấy mình nhiều thì chọn người đó. Sau bao nhiêu em nhỏ, nói dăm câu chuyện thì em chọn. Không ngờ có hoàn cảnh đặc biệt, đến lúc càng tiếp xúc em càng hiểu nhiều vấn đề hơn. Và ở dần em bị bạn bè chọc là "trẻ mồ côi người yêu" suốt...


 


IMG3748A.JPG


 


Chân dung trẻ mồ côi người yêu...


 


Tình yêu của em là một em gái nhỏ, năm nay 8 tuổi. Vào trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi huyện Đại Lộc được 3 năm. Em vào không chỉ có riêng em mà cả ba chị em. Chị năm nay học lớp 4, em trai nhỏ năm nay học lớp một và em (tình yêu của tôi) năm nay học lớp hai.  Em không phải mồ côi, còn cha còn mẹ nhưng vẫn sống trong cảnh thiếu sự yêu thương, chăm sóc của bố mẹ. Mẹ em bị bệnh nặng, sống chết lúc nào không hay, cầm cự được ngày nào hay ngày nấy. Hoàn cảnh khổ cực không được chữa trị mà phải bỏ quê đi làm xa ở tận Phan Thiết, làm nghề rửa chén cho họ để kiếm tiền thuốc than. Đã thế còn dẫn theo đứa con gái lớn, năm nay học lớp 9 mà phải nghỉ học đi làm phụ giúp mẹ. Còn bố thì bỏ mặc mấy mẹ con từ lâu đến giờ. Bố nghiện cờ bạc, đã thế còn trai gái đủ điều. Đã vậy, trước khi em vào trung tâm thì đã sắp được bên nội, cũng như bố nó đồng ý đem bốn đứa em ra cho những nhà hàng xóm về giữ bò. Hai bên nội, ngoại cũng nghèo. Bên nội thì không nhận cháu của mình. Khi bố mẹ ra toà ly hôn thì mẹ em ra đi không một cái gì cả. Không nhà cửa, không một mảnh đất, tay trắng cùng với bốn đứa con.


 


Từ nhỏ em lớn lên thiếu tình thương của bố, bị bố đánh đập hành hạ mấy mẹ con. Có những đêm không cho ngủ trong nhà mà đuổi ra ngoài đường dưới cái lạnh của tháng 10 tê buốt. Cơm không no, áo không ấm mà vẫn lê la đến lớp học. Còn mẹ thì đau lên đau xuống, đi làm cả ngày để mong có lon gạo đổ và nồi cho đàn con bốn đứa ở nhà. Không có sự chăm chuốc, chiều chuộng của bố mẹ. Đêm nào em cũng bắt tôi ngủ cùng, và được em nghe kể về chuyện gia đình em. Trong đầu óc non nớt kia, trong tiếng cười ngây thơ kia lại ẩn giấu trong mình một sự oán hờn với cuộc sống rồi. Em kể về những ngày em sống với gia đình bị bố hành hạ mấy mẹ con, những đòn roi em cứ kể say sưa. Kể rồi cười nguôi ngoa, rồi im lìm chìm sâu trong giấc ngủ. Ai có thể ngỡ rằng, mới 8 tuổi mà em lại hiểu hơn nhiều điều ta tưởng. Sự già dặn đã hiện rõ trong những câu nói của em. Đã biết lấy lòng người khác, đã mang trong mình sự hoài nghi với tất cả mọi người, sự ương bướng khó bảo, lỳ lợm dưới những đòn roi.


 


Ảnh-0012.JPG


 


Chân dung tình yêu của em


 


Khi mới đặt chân đến nơi em kiếm tìm cho mình một thân chủ, tìm hiểu vấn đề người đó mắc phải tù đó mình chọn một phương án tiếp cận rồi tìm hướng giải quyết vấn đề. Em thấy những đứa trẻ, những em ở trung tâm mồ côi này lại tươi vui, cười đùa suốt ngày. Nhưng không, khi cùng ăn, cùng ở với chúng. Rồi cùng vui, cùng cười đùa, nói chuyện với tất cả các em thì tôi mới hiểu hết. Tất cả những em ở trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi này đều có một hoàn cảnh đặc biệt, không ai giống ai. Đằng sau những nụ cười kia là một sự che giấu trong mình nỗi đau, muốn kiếm tìm sự bình yên, không muốn khơi dậy cái nỗi đau đã hằn in trong những năm tháng tuổi thơ. Em nào khi vào trung tâm cũng bảo sướng hơn ở nhà nhiều. Ở đây được ăn no, được mặc ấm, được đến lớp học.


 


Có lẽ, khi nhìn chúng nó ăn mặc đẹp hơn bất kỳ một đứa con con nhà khá giỏi nào ở mảnh đất này thì không nghỉ chúng mồ côi cả đâu. Ở mảnh đất nghèo, bão lũ xảy ra triền miên, dân cư còn nghèo nàn.Ta nhìn bề ngoài chúng sung sướng, sống đầy đủ hơn trước khi vào trung tâm. Nhưng nhìn lại thì thấy chúng thiếu thốn tình thương, chúng ta đến với các em bằng sự thương hại, cứ cố vun cho chúng trong những món quà nhằm để xoa dịu sự thiệt thòi của cuộc sống. Chúng thèm lắm một sự yêu thương, muốn ai đó quan tâm. Nhiều em khi hỏi người quen có đến thăm hỏi không? Có em tíu tít kể là có, và có cả cho tiền nữa. Hỏi nhiều không chúng bảo nhiều, được bao nhiêu – 2000đ. Một năm đi thăm mấy lần thì chúng cười là một lần nhưng có chút rồi đi.


 


Có nhiều trường hợp khi nghe kể ta cứ ngỡ chúng ở trong phim chứ ngoài đời với cuộc sống như hiện nay thì làm sao mà có được. Nhưng càng ngỡ ngàng thì đó lại là sự thật. Những nỗi đau em không ngờ đến nhưng đó lại là sự thật đấy. Có em thì mồ côi ngay từ khi lột lòng đã mồ côi mẹ, tiếp đến là mồ côi cha. May mắn có người nhận nuôi, thì cha nuôi lại giết hại mẹ nuôi và đi tù. Có em trong vòng ba tháng lại chứng kiến ba cái chết của người thân trong gia đình, đó là bố, mẹ và chị gái. Còn lại em và hai đứa em nhỏ nữa. Nhưng trung tâm chỉ xét cho một đứa ở trung tâm mồ côi thôi, còn với trường hợp đặc biệt của em làm việc thì có đến ba chị em ở trung tâm. Nhiều lắm những mảnh đời, nhiều lắm những câu chuyện khi nghe kể mà em cứ thấy trong lòng nặng nề….


 


Đêm cuối cùng chia tay, em gái nhỏ. Tình yêu tôi chọn khóc ngất đi, cứ ôm chặt lấy không buông tay. Hết em nhỏ này, thì đến em khác cứ ôm chặt như sợ em đi ngay trong đêm đó. Ai cũng khóc, đêm văn nghệ chia tay trong đêm mưa tầm tã, mưa không ngớt. Và những giọt nước mắt lăn dài trên má, tình yêu của em khóc đến mức dỗ sao cũng không chịu nín cả. Lúc ra đi tôi chỉ kịp mua cho em hộp sữa, dúi vào tay em vài đồng và một cái kẹp tóc mà thôi. Khi tôi lên xe về lại trường thì em lại xoè tay xin số điện thoại của tôi và nói, để tối về em mơ đến chị.


 


Về lại trường, về lại mảnh đất Tam Kỳ chào đón em trong mưa tầm tã, và cả không khí trang hoàng cho Giáng Sinh sắp về…

Về nhà năm ly bì với những con sốt. Vì lúc ở trung tâm tôi đã ốm, nằm ly bì nhưng vẫn cố nhảy đi hết mảnh đất Đại Lộc. Về nhà chẳng ai nhận ra, đi có một tuần mà thấy nước da đổi sang màu xanh, người gầy còm...
 


 


 

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Con tàu....sân ga....



Mấy hôm nay em cảm thấy mệt nhoà. Mệt vì đã quá có nhiều chuyện xảy ra với em. Với một tâm thế luôn sẵn sàng chờ một cái kết và đón nhận mọi thứ tồi tệ nhất xảy ra. Nhưng không hẳn vậy, và có giây phút em đã muốn buông xuôi tất cả.


Tự an ủi mình bằng một tách cà phê đen đá. Ngồi yên một góc nhỏ. Thế là đủ rồi. Vẫn một mình một thế giới. Cười để an ủi những điều làm mình chán ngán nhất. Và cần tập trung vào việc cần làm.


Em lật mở từng trang sách, vở tìm tài liệu chuẩn bị cho bài thuyết trình. Bài vở dạo này khá nhiều. Lật di lật lại những dòng chữ mình viết vội vàng trong quyển vở, chợt thấy những câu mà làm mình chú ý nhiều. Chỉ những dòng chữ ngắn gọn của đứa bạn trong nhóm góp ý vào bài làm để hoàn chỉnh hơn.


“ Nếu bạn kết hôn ở tuổi 20 là bức tranh hoàn hảo nhất cho bất kì một người đàn ông nào muốn kết hôn với họ (…) Kết hôn ở tuổi 30- Nếu bạn muốn một tình yêu vững chắc; Nếu bạn muốn khẳng định mình; Nếu bạn không muốn bị khủng hoảng kinh tế; Nếu bạn muốn xây dựng một quan điểm đúng đắn về hôn nhân, họ có cái nhìn sâu sắc về hôn nhân, về gia đình; Nếu bạn không muốn hối tiếc, tuổi này bạn đủ thời gian và kinh nghiệm để chọn cho mình một người có thể cùng bạn đi suốt cuộc đời”.


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


   Tôi biết khi ngồi trên thư viện thằng bạn này ghi trong vở cũng là có chủ ý của nó. Ở cái tuổi đẹp của đời người là 20, nó đã quá vội đến với hôn nhân sớm. Vì thế nó viết ra khi trình bày quan điểm, ý kiến của mình về các vấn đề gia đình luôn già dặn hơn tôi. Cùng với đó là sự già dặn trong suy nghĩ, hành động, khuôn mặt của nó chẳng ai nghĩ nó còn trẻ như vậy đâu.


Hôn nhân với ai đó là thiên đường hay địa ngục. Vốn dĩ hôn nhân có tính hai mặt của nó. Nếu gặp những gì như ý thì gọi đó là thiên đường. Còn không thì cái thiên đường hoa lệ kia có khác bao nhiêu so với địa ngục trần gian. Trong mỗi cuộc tình để đi đến hôn nhân luôn lắm thử thách. Có bao buồn, vui, hạnh phúc, nụ cười và nước mắt luôn song hành với nhau. Trên mỗi chuyến tàu đi của mỗi người thì ta lại cảm nhận riêng. Mỗi cuộc tình thì có người đi cùng với ai đó trên con tàu đến với sân ga cuối cùng. Rồi cũng có người thì chỉ một mình trên con tàu không sân ga.


Và cũng có những sân ga ồn ào, hạnh phúc nhưng cũng có những sân ga chìm trong sầu buồn, lặng lẽ. Và như thế ta thương nhiều hơn ở mỗi con người trong cuộc đời này. Nhiều lý do hơn để hiểu những người lỡ duyên, lỡ thì con gái thì thường tỏ ra khó tính. Họ vốn thấy mình đã lỡ những chuyến đi và vẫn không có một sân ga nào. Khi cảm thấy mình lỡ chuyến đi trên con tàu thì lại cố tạo cho mình một vỏ bọc vững chắc nhất. Vẫn lắm khao khát yêu, thèm lắm những bờ vai, những cái nắm tay và những câu nói nhẹ nhàng quan tâm, yêu thương. Thèm lắm, khát khao nhiều lắm nhưng khi nhìn thấy cái nét hanh hao của mình trong gương thì lại thấy xót, thương chính mình nhiều hơn.


Ai không mong muốn cho mình một hạnh phúc, được làm và thực hiện những thiên chức quý báu của cuộc đời ban tặng cơ chứ. Đơn giản lắm lại xa xôi... Và thế là lại khắt khe với chính mình, lại tỏ ra cầu toàn trong tất cả mọi thứ, có thể gọi là thực dụng nữa. Bộ mặt luôn cố tỏ ra lạnh lùng hơn, tỏ ra mình mạnh mẽ. Bề ngoài ấy lại làm ta thấy rõ sự yếu đuối, thèm yêu thương đến nhường nào.


Cũng đã có những người dạo bước qua cuộc đời ta, cũng có những cuộc tình sâu sắc, đẹp lắm chứ. Rồi cũng vụt qua hửng hờ, để mãi bơ vơ, lầm lũi riêng một góc. Những mối tình không đầu không cuối ở cái tuổi lỡ duyên một đời con gái đến rồi lại đi với một sự chua chát trong nụ cười. Trái tìm có lúc nào khô héo không? Trong sâu thẳm vẫn còn yêu nhiều lắm. Rồi tự mình trên con tàu lặng lẽ, sân ga buồn không một bến tàu xa…


Ta dấn thân mình trong những cuộc tình vội vã trên chuyến tàu muộn màng lại cố bước đi cho hết chuyến tàu của cuộc đời. Nhưng rồi vui, hạnh phúc lại cũng có lúc vỡ vụn. Lại khao khát hơn những tiếng cười đùa, tiếng khẽ bên tai những câu nói ngọt ngào. Rồi lại tự nhận thấy rằng sân ga mình đến trên con tàu kia cũng không hoàn hảo. Một nuối tiếc cho một thời xuân sắc mình đã bỏ quên để rồi giờ đau khổ.


Tiếp tục chuyến hành trình gian khổ với cuộc đời, để đi, để đến sân ga cuối đời chứ không còn là sân ga của một cuộc tình nữa. Đã chìm sâu, ta đã lỡ chuyến đi trong đời. Con tàu vẫn tiếp tục hành trình của mình. Ta vẫn phải đi nhưng lại một mình ta trên chuyến tàu không sân ga. Để rồi tận sâu trong trái tim ta vẫn yêu thương, vẫn giấu những tình yêu cũ đã qua và tự an ủi vỗ về mình. Một mình đi tiếp, vẫn hy vọng chờ chuyến đi mới mình sẽ có bạn đồng hành. Hy vọng và luôn mong chờ một sân ga, một chuyến đi có bạn cũng mình trong đong đầy hạnh phúc.


Đi…đi…và đi…tiếp tục cuộc hành trình và hy vọng sân ga tình yêu hạnh phúc đang chờ đón mình. Sân ga nơi mình ao ước, một thiên đường mà luôn muốn hướng tới. Mong chờ và hy vọng….Con tàu và sân ga riêng của mỗi người


Dành cho những ai sắp bước vào ngưỡng cửa tuổi 30, đang tuổi 30 và qua tuổi 30.



                                                                   * *
                                                                     *


Dạo này em thấy mình quá khó tính.

Căn bệnh này đã có từ lâu nhưng mấy hôm nay lại càng gắt gao hơn. Thấy mình già hơn. Em cố tỏ ra nhẹ nhàng một chút, bớt để ý một chút nhưng vẫn không được.
Em vẫn có niềm tin, vẫn cố gắng để tự an ủi, tự vui với chính mình. Em sẽ đón chuyến tàu sớm để đi, tim lại những thứ em đã lãng quên.


Đơn giản thế sao, cứ tin ngày mai mình sẽ có mà. Em cứ nói mãi câu đó khi một đứa bạn nào đó hỏi hay đang ao ước.


Em vẫn đang yêu thích cái một mình nên không muốn sự phá vỡ nào cả. Vẫn trên con đường quen thuộc là dấu chân em. Vẫn cái đắng, đen đen của cà phê một mình. Những bài hát một mình em nghe và thích thôi.


Yêu lắm cái một mình em đã chọn. Và dạo này em đã trót yêu rồi

. Em phải cất công đi tìm đã để được Yêu nhiều hơn nữa. Vốn em là đứa đa tình mà….


Em yêu ai đó thì sẽ bỏ quên mọi thứ và cố dành riêng cho tình yêu của mình.

  


Và em cũng đã yêu.

 Tình yêu ơiiii...ta đã Yêu...
 


Em bỏ nhà đi tìm tình yêu....