Follow by Email

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

"Mưa hồng"

Trời vào Thu. Sài Gòn lại se se chiều về những cơn mưa rả rích đủ hồn nhiên và bướng bỉnh. Phố ngoài kia ướt hết rồi. Gác chân lên vách tường nghe Giang Trang hát “Mưa hồng”,
“Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.”
Lại nghêu ngao một hồi đến chán rồi tự hỏi. Sao lão Trịnh có nhiều bài hát về mưa thế? Mỗi bài mang một vẻ, mang đến một cảm xúc khó lẫn lắm?!
Chẳng hẹn hò. Chẳng nói năng. Chỉ lủi thủi nằm gác chân lên tường ở phòng lắng nghe tiếng mưa lộp độp mái tôn. Mưa chỉ là những giọt nước, vậy mà cũng tùy vào tâm mà lại nghe tiếng mưa với từng sắc thái và mùi vị khác... Nghe mưa nhảy nhót trên từng nóc nhà Sài Gòn. Bao nhiêu duyên cho vào tuổi đá?? Vô duyên như tình em. Mưa là mưa thôi, không chờ ngày nắng rớt.
P/S: Yêu thương sắp thành bọt. Có em hay không có em Sài Gòn vẫn chỉ có 2 mùa mưa nắng...

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

HỒN NHIÊN CÁNH DIỀU...!!


Giữa lòng phố, những khối bê tông, khói bụi được phủ kín có một bãi đất trống, nơi bọn trẻ thỏa sức chạy nhảy, nô đùa bên gió và cánh diều. Gió lên thỏa sức nâng từng cánh diều bay vút lên cao. Và khi ấy, cũng là lúc những kí ức một thời tuổi thơ ùa về. Nhớ ngày nào, cũng gió, cũng nắng hanh hao và mang theo cả cảm giác háo hức. Chiều vừa nhạt nắng là lũ trẻ chúng tôi lại hồn nhiên say mình trong từng cánh diều. Ngày ấy, diều được làm bằng giấy và những nan dừa khô tự đan bằng tay với keo dán là cơm nguội chứ không phải bằng vải và nhiều màu sắc, kiểu cách như bây giờ.
Cánh diều theo gió mà lên mang theo giấc mơ trẻ thơ, như nụ cười của em trong gió, vô tư, hồn nhiên mà trong sáng lạ thường. Mãi chạy theo cánh diều mà quên đi những giọt mồ hôi lăn trên gương mặt đỏ bừng bừng vì nắng. Cánh diều theo sợi chỉ mà chao mình trong nắng gió và nụ cười của em theo ấy mà reo lên, một thời tuổi thơ trôi đi theo từng năm tháng.
Giữa chốn lao xao nhộn nhịp của phố thị. Cánh diều trên nền trời xanh, nụ cười em thơ trong veo trong nắng và gió khiến lắm kẻ xa quê như tôi quên mình trên đất khách. Cả một tuổi thơ, một thời tắm sông, chăn trâu, trộm mía, lắm trò nghịch ngợm cứ thế mà ùa về. Bỗng sao thèm được là gió thổi căng thân diều, được như cỏ - hồn nhiên vô tư nô đùa với gió, ước được như em “Ba ơi! Con muốn thả diều”. Cuộc sống bộn bề nơi phố thị làm ta mãi bon chen cơm áo gạo tiền mà quên đi những khoảng lặng trong cuộc đời. Những nốt thăng trầm nhẹ nhàng của cuộc sống. Cả mong ước một thời ta đã bỏ mặc, lãng quên, giết chết cảm xúc rất đỗi đời thường... Tôi đã bỏ mặc mình, bỏ mặc những chuyến đi, bỏ măc những dòng cảm xúc miên man nhẹ nhàng. Tôi nhìn lại mình với một vị đắng và cả sự cô đơn làm bạn đồng hành trong suốt chặng đường vừa đi qua.
Bao người đã từng nghĩ rằng tôi sẽ là gã du hành chống xuồng giữa một đại dương mang trong mình một sự ngạo mạn. Và tôi cũng nghĩ mình sẽ sống đúng với cá tính bất cần, nhưng khi nhìn lại vẫn chỉ là sự khát khao quẫy đạp...
Xin cảm ơn cơn gió đã “vô tình” mang ta về một thời quá khứ hồn nhiên, nơi cánh diều tuổi thơ đang nô đùa trong gió, nơi lòng người đứng lặng…
P/S: Dạo này độ quỡn của mình hơi nhiều nên có lắm trò thiệt, he he. Thả diều một mình mà vui!!

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

MÙA HOA BỎ LẠI.

Thấy bạn khoe hình hoa cải vàng rực rỡ. Làm tôi khát khao được dạo bước trên cánh đồng hoa cải quê nhà. Phồn hoa phố thì Sài Gòn, tôi viết mùa hoa cải bằng kí ức, bằng tâm thức như đang mê man trôi dạt về miền kí ức tuổi thơ. Đứa con ruộng đồng như tôi lần đầu rưng rưng ngóng trông cái mùi hương hăng hăng, nồng nồng thoảng đưa trong gió. Mùa này, ở quê tôi hoa cải nhuốm màu vàng, màu trắng khoe sắc trên khắp mọi nẻo đường làng. Không phải như cánh đồng bát ngát được trải dài bằng một màu vàng rực rỡ mà chỉ là khoảng ruộng hoa nối nhau của trên cánh đồng. Cải cay hoa vàng, cải củ hoa trắng như vạt áo tô điểm xen lẫn giữa màu xanh của lạc của sắn cứ phẳng lặng như thế.
Khi ngọn gió đông dịu đi cái rét mướt và cơn mưa rả rích dè chừng thì là lúc những hạt cải được gieo, chỉ vài ngày những mầm cải non tơ hé mở. Không gian bừng lên sức sống sau một mùa đông giá. Gió đưa thoang thoảng làm nồng nàn mùi hương đặc trưng loài hoa quê, để rồi khi đi xa vẫn còn nhớ như in cái hương ngan ngát nồng hăng cùng với sắc vàng thật thà. Từng cánh hoa li ti hòa điệu với màu xanh của lá dịu dàng trong ánh nắng ấm áp.
Hoa cải trong tôi vấn vương về một tuổi thơ nghèo nhưng giàu có trong tâm hồn. Tôi vẫn thường mơ thấy mình trở về với tuổi thơ, lạc vào cánh đồng trải dài hồn nhiên với trò chơi con trẻ để rồi hương hoa vàng vương vấn trên tóc, quyện chặt vào áo như níu bước chân người. Nhớ những ngày giáp tết má hay nhổ cải đem đi muối trong hủ sành hủ sứ để ăn dần khi ra giêng hai. Còn cải tươi ngon mơn mởn Má lại buộc thành bó bằng nắm tay, khi rạng sáng lại tất tả đem ra chợ bán khi màn sương còn giăng mờ mịt kèm cái lạnh buôn buốt. Đến mùa cải má vẫn không quên để dành một vạc gây giống cho năm sau. Những cây cải vươn cao, cánh hoa mỏng manh thoáng lay với cái gió và nắng dịu giêng hai như cô gái xuân thì e thẹn cái nhìn đầu tiên ai đó. Giữa mênh mông hoa, cảm thấy mình bé nhỏ, những bước chân trần khẽ xoay theo từng cánh hoa mỏng manh.
Tôi đã bước qua tuổi đôi mươi cùng bao mùa hoa. Cảm giác sống mũi cay cay khi nhớ về quê nhà, lại rơm rớm một nỗi ân hận và luyến tiếc bỏ lại bao mùa hoa. Quê mùa này sắc hoa đã rực rỡ trong gió, chợt lay hồn nhớ bài hát “Có một mùa hoa cải. Nở vàng trên bến sông. Em đang thì con gái...”

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Biển nhớ...!!

Đôi lúc thèm viết một cái gì đó đầy da diết. Những khi cảm xúc chực trào thì lại vướng bởi công việc, bởi sự khô hạn của tâm hồn. Bởi đời thường  đắn đo với cơm áo gạo tiền, đong đếm được mất niềm tin, ước mơ... Ta thèm được trở về với tháng ngày đầy khát khao của sự khờ dại, dẫu nhọc nhằn đầy âu lo nhưng lại cho ta sống với từng dấu chân.
Nhớ biển, thèm thả những bước chân trần lên cát để sóng vỗ về. Muốn viết những kí ức về biển, về những con sóng lúc êm dịu hay lúc gào thét. Biển là nơi tôi lặng thinh nhiều nhất với nỗi niềm. Thích nhất là đứng nhìn biển lúc con sóng đầy dữ dội của ngày biển động, bầu trời với áng mây xám xịt, gió thổi mạnh bật tung từng mớ tóc nghe rít bên tai cả hơi mặn. Tôi thích nhìn bức tranh biển trong sự dữ dội đầy kinh hoàng, như một cái tát thật mạnh đủ làm con người tôi tỉnh táo sau những lần vấp ngã rồi trở mình đứng dậy như biển trở lại những buổi sáng dịu dàng, đủ sức làm lòng người bình yên...
Từ lâu lắm, vẫn giữ cho mình cái mơ ước một ngày nào đó cùng với người đàn ông của mình sánh bước trên bờ cát. Bao lần ngồi nhìn vài tấm hình về biển nước mắt lại chảy ngon lành... Cũng giống như biển bình yên nhưng cũng lắm lúc bất an.
Đôi khi chỉ cần ngồi cùng nhau trên cát, đôi bàn chân để cạnh cũng đủ đã tìm được thứ thuộc về mình. Và có ai đó đợi ta...
Mình vốn không giữ lâu được cảm xúc, chỉ biết im lặng và thả trôi theo ánh mắt.

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Anh...!!

Anh đi rồi, mọi thứ lại lặng im trong đáng sợ. Đã đôi lần em chực khóc khi bước về căn gác trọ hằng ngày. Mọi thứ mới như hôm qua mà sao em thấy trống trãi và hụt hẫng khó diễn tả.
Anh đi rồi. Đôi lúc em cười nhiều đến hả hê nhưng đâu ai biết đang khóc trong ngất lặng. Những buổi sáng khi thức giấc em vẫn cứ ngẩn ngơ nhìn cái võng còn mắc để vẹn nguyên ngoài sân thượng mà cứ ngỡ anh vẫn nằm đu đưa ở đó đang thiu thiu ngủ. Chợt vụn vỡ khi chỉ là cơn gió thoảng đu đưa chiếc võng, khi lòng em giữ chặt hình ảnh trong lòng.
Đơn giản tình cảm chỉ là sự im lặng. Yêu thương của em chỉ biết là như vậy.
Đôi lúc nhìn anh vui vẻ cười với ai kia thì lòng em quặn thắt đến ngặt thở. Bởi đôi tay em không đủ rộng để nắm lấy tay anh. Bởi em không đủ ấm để sưới ấm trái tim anh và mang đến sự bình yên.
Chỉ nhìn anh từ xa đủ làm anh hạnh phúc. Vậy mà bây giờ lại còn lại là nỗi nhớ.
Anh đi rồi. Đôi lúc giữa phố xá ồn ào em lại cứ đưa mắt kiếm tim hàng vạn con người đi qua có trong số đó là anh không.
Em vẫn cứ mơ và huyễn hoặc mình sẽ có ngày nào đó sẽ được gặp lại anh. Vẫn cứ nuôi giấc mơ trong tuyệt vọng. Dù tình yêu trong im lặng nhưng lại vẹn nguyên cả sự trinh nguyên thời con gái.

Nỗi nhớ mỗi ngày lại đong đầy...!!

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Lỡ...!!

Chiều nhạt nắng. Tình của cô cũng nhạt như màu nắng như vậy!

Mùa thu năm nay cô gởi lại trái tim cho người đi ngược chiều gió. Đôi khi cô chỉ xin chút gì đó của riêng mình giữa những xô bồ cuộc sống mỏi mệt này. Một chút bỡ ngỡ, chút buồn rơi với người dung khác họ. Chỉ cần cái nắm tay, được một lần ấp ủ bờ vai.
Mùa thu thật thà. Dù rằng cô vẫn là đàn bà ngốc nghếch tự huyễn hoặc đời mình, đã bao lần cứ mỏng manh nhưng vẫn yêu đến cháy lòng. Cái bản năng yêu trong người đàn bà không ai dạy nhưng đủ nghiêng ngả lòng khi bóng đêm vồ ập.

Có những điều cô không thể nói thành lời nhưng lại có thể viết trên giấy, cũng có khi ngồi cả giờ cũng không viết được thành câu. Tình yêu của cô tuy im lặng nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tất cả được cô đón nhận bằng cảm xúc của riêng của mình. Chỉ cần thêm một ngày có nhau, có lẽ cô sẽ cảm niệm hết sự thất bại, vỡ tan. Nhưng cô cũng tự nhủ, trái tim không được phép đau đớn vì một người đã vô tình bước ngang đời mình như làn gió thoảng.

Tháng năm lặng trôi, cô cố không ngộ nhận mình là bến vắng chờ anh nhưng cô vẫn yêu anh như thế.. Đã lặng yêu anh nhưng thật khó để che lấp đi thứ tình yêu lớn thế này. Cô run sợ sự mỏng manh trong trái tim phá vỡ tan phút tĩnh lặng. Bốn mùa cứ qua, hoa cứ nở cứ rơi ngoài hiên cửa sổ, chỉ riêng lòng cô thương nhớ rất nồng nàn. 

Ngày mai thôi, ai sẽ đi theo chiều gió mới. Cô sẽ là người lặng lẽ nhìn bước chân anh đi, lời thương chưa kịp nói cứ gói trọn mãi trong lòng. Cô chỉ biết lặng yên nhìn mọi thứ trôi qua trong im lặng. Hãy cho cô khúc hát nở tròn vành lời ca, ngủ ngoan hiền trên lá. Thời gian ơi, hãy chậm lại một chút, để cô tìm về một góc nhỏ của riêng mình - Nơi cô lưu giữ những mảng màu trầm mặc bên nỗi buồn đã thăm thẳm trời xa...

Lỡ yêu rồi thì sao…!!

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Đừng hỏi...!!

Đừng hỏi vì sao ta yêu người.
Đã từ rất lâu rồi trái tim ta không biết cảm giác của sự rung động hay cái cách lỗi nhịp của con tim
Đứa con gái khô cằm như em rất khó yêu, để dành tình cảm cho một ai đó thì phải có gì đó ấn tượng. Đừng hỏi vì sao ta yêu người, cái tình yêu mơ hồ. Tình cảm dành cho người một cách lặng lẽ, thường lắng nhìn một cách lén lút những tiếng thở mệt mỏi, cái cười sảng khoái, và cả cách anh hay say xỉn khi trở về nhà.
Đừng hỏi đó có phải là tình yêu không nhé!
Đơn giản em chỉ cần vô tình anh cười và nhìn em bất chợt, để em thấy còn có chút niềm vui len lỏi.
Đừng vội hỏi gì con tim hay cảm xúc của em lúc này nhé!!