Follow by Email

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009

lang thang trong đêm...!

Mưa... về đêm lạnh câm, một mình nó lại lang thang.
Chiếc xe cộc cạch cùng Nó trên con đường vắng. Cái lạnh cũng không làm cho nó thấy sợ, mà nó cũng đâu có cảm thấy lạnh, trong lòng nó giờ đã quá lạnh rồi mà.



Nó cứ đi như vậy, trong đầu nó đang nghĩ gì nhỉ?
Cũng không ai có thể hiểu nó đang nghĩ gì, Nó không cho ai cảm nhận được những dòng suy nghĩ của mình.
Nó đi được bao lâu rồi nhỉ? Ừ mà cũng cho phép cái dạ dày của nó cảm nhận được mùi vị của món ăn mà những khi nó không vui đều tìm đến. Xe Nó dừng lại bên đường, nó đi vào cái quán quen thuộc. Nơi góc ngồi quen thuộc của nó khi có tâm trạng. Dấu ấn ở đây đã ghi lại những kĩ niệm vui, buồn bên bạn bè Nó.
Như vậy đấy! Giờ có mấy ai bên nó đâu, đều đi theo một hướng đã chọn hết rồi.
Trong quán rất ồn ào, những cặp đôi, những nhóm bạn cũng chia vui cười nói ồn ào. Nhưng điều khác là chi có một mình Nó ngồi một góc. Ai đó cũng nhìn ngạc nhiên vì hiếm ai đến thưởng thức món ăn vỉa hè rẻ tiền này mà chỉ đi có một mình. Món ăn chỉ phù hợp với túi tiền của học sinh, sinh viên như Nó mà thôi


Nó ngồi gọi cho mình mấy cái bánh, một chén tương ớt thật cay đi kèm. Nó quen ăn cái cay nồng của tương ơt như vậy rồi. Thực ra là nó đang che dấu những giọt nước mắt của mình khẽ rơi đằng sau cái việc nhâm nhi bánh tráng tương ấy. Để khóc với nó thật là khó, Nó chọn cho mình một giải pháp mượn cay để cho mình khóc.
Nó khóc được rồi đấy, từng giọt nước mắt dài lăn ra. Có lẽ như vậy sẽ giúp nó xua đi cái án mây mù trong lòng Nó giờ này. Nó cứ cố che dấu và gạt qua bên và luôn cười như vậy từ trước đến nay rồi cơ mà. Ừ cũng tốt cho Nó, như vậy sẽ nhẹ lòng cho nó
Tiếng xe đạp cũ vẫn bàn chân bé ấy đi về trên con đường vắng này. Nó đã cảm thấy dịu người đi một chút. Bây giờ nó lại tự tin bước đi trong cuộc sống… Cũng phải, nó rất ghét sự yếu đuối nên nó luôn cố gắng, mạnh mẽ trong mọi tình huống mà. Chúc mừng nó đã tự giải thoát cho mình…Bước chân nó vẫn đi trên con đường lạnh vắng mưa rơi đó…Cái lạnh vẫn bên Nó, nó vẫn cứ đi... đi như vậy. Bóng nó đã in trên con đường vắng này từ lâu rồi.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét